Giữ dòng sông trong đêm-NĐC
Tôi là Nguyễn Bá Ngọc. Khi đó tôi còn rất nhỏ, nhưng chiến tranh đã đến ngay trước cửa nhà. Một buổi chiều, máy bay địch bất ngờ ập đến. Tiếng bom nổ vang. Mọi người hốt hoảng chạy tìm nơi trú ẩn. Trong lúc đó, tôi nhìn thấy mấy em nhỏ vẫn còn ở ngoài, chưa kịp chạy vào hầm. Không kịp suy nghĩ, tôi lao ra. Tôi kéo từng em vào nơi an toàn. Bom vẫn rơi. Đất đá văng tung tóe. Nhưng tôi chỉ nghĩ một điều: Phải đưa các em vào hầm. Khi đưa được em cuối cùng vào nơi trú ẩn, một tiếng nổ lớn
Tôi là Nguyễn Bá Ngọc. Khi đó tôi còn rất nhỏ, nhưng chiến tranh đã đến ngay trước cửa nhà.
Một buổi chiều, máy bay địch bất ngờ ập đến.
Tiếng bom nổ vang.
Mọi người hốt hoảng chạy tìm nơi trú ẩn.
Trong lúc đó, tôi nhìn thấy mấy em nhỏ vẫn còn ở ngoài, chưa kịp chạy vào hầm.
Không kịp suy nghĩ, tôi lao ra.
Tôi kéo từng em vào nơi an toàn.
Bom vẫn rơi.
Đất đá văng tung tóe.
Nhưng tôi chỉ nghĩ một điều:
Phải đưa các em vào hầm.
Khi đưa được em cuối cùng vào nơi trú ẩn, một tiếng nổ lớn vang lên.
Tôi không còn kịp chạy nữa.
Sau này, người ta kể lại rằng, tôi đã cứu được nhiều em nhỏ trong ngày hôm đó.
Chiến tranh đã qua.
Nhưng câu chuyện về một cậu bé sẵn sàng hy sinh để cứu người khác vẫn còn được nhắc lại.
Không phải vì tôi đặc biệt,
mà vì trong chiến tranh,
ngay cả những người nhỏ tuổi nhất… cũng có thể trở nên dũng cảm.



