Giữ đường sống giữa mưa bom Trường Sơn-NDC
Trên tuyến Đường Trường Sơn, nơi được coi là “huyết mạch” nối hậu phương với chiến trường, mỗi ngày đều diễn ra cuộc chiến thầm lặng giữa việc mở đường và bom đạn của đối phương. Vũ Đình Hòe từng kể rằng có những thời điểm, con đường vừa được san lấp xong lại bị đánh phá ngay lập tức.
Trên tuyến Đường Trường Sơn, nơi được coi là “huyết mạch” nối hậu phương với chiến trường, mỗi ngày đều diễn ra cuộc chiến thầm lặng giữa việc mở đường và bom đạn của đối phương. Vũ Đình Hòe từng kể rằng có những thời điểm, con đường vừa được san lấp xong lại bị đánh phá ngay lập tức.
Những đơn vị công binh và thanh niên xung phong phải làm việc gần như không nghỉ. Ban ngày tránh máy bay, ban đêm lại tranh thủ sửa đường. Ánh đèn rất hạn chế vì sợ bị phát hiện, nên phần lớn công việc diễn ra trong bóng tối, chỉ dựa vào kinh nghiệm và sự phối hợp giữa các tổ đội.
Có những trận bom đánh trúng ngay khu vực đang thi công. Đất đá văng khắp nơi, cây cối gãy đổ, nhưng khi tiếng bom vừa dứt, mọi người lại nhanh chóng quay lại hiện trường để tiếp tục công việc. Không ai có thời gian để sợ hãi lâu, vì phía trước còn đoàn xe cần được thông đường.
Vũ Đình Hòe nhớ lại có những ngày phải ngâm mình trong bùn đất hàng giờ để đặt lại nền đường. Nhiều người bị sốt rét, kiệt sức, nhưng vẫn cố gắng bám trụ vì biết rằng chỉ cần chậm trễ, tuyến vận tải sẽ bị gián đoạn.
Trong Chiến tranh Việt Nam, tuyến đường này không chỉ là giao thông mà còn là “con đường của sự sống”. Mỗi mét đường giữ được là mỗi cơ hội tiếp tế cho chiến trường phía Nam.
Sau chiến tranh, ký ức về những ngày bám đường giữa bom đạn vẫn còn nguyên trong lời kể của những người từng sống và chiến đấu trên Đường Trường Sơn. Họ không chỉ nhớ về gian khổ, mà còn nhớ về tinh thần đồng đội và ý chí không lùi bước.



