Cựu chiến binh

GIỮ LẠI Ý CHÍ GIỮA NHỮNG MẤT MÁT KHÔNG THỂ GỌI TÊN

“Ông không còn đủ vòng tay để ôm trọn quá khứ, nhưng lại mang trong tim cả một thời máu lửa – nơi đồng đội ngã xuống, và nơi một người lính học cách đứng vững, ngay cả khi chính mình đã không còn nguyên vẹn.”

An Giang13/04/2026Xã Đoàn Châu Phong (Xã Đoàn Châu Phong)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
GIỮ LẠI Ý CHÍ GIỮA NHỮNG MẤT MÁT KHÔNG THỂ GỌI TÊN

Cựu chiến bi Nguyễn Văn Lễ, sinh năm 1942, nhập ngũ năm 1962 với tinh thần tự nguyện tham gia cách mạng từ chính mảnh đất quê hương. Sau đó, chú được điều về quân khu tại Cần Thơ và ngay trong năm đầu đã giữ vai trò Trung đội trưởng, chỉ huy một trung đội – một trách nhiệm lớn đối với một người lính trẻ. Những năm tháng chiến đấu của chú gắn liền với nhiều chiến trường ác liệt, từ Đồi Tức Dụp – nơi đơn vị từng dừng chân nghỉ ngơi, lên kế hoạch cho những trận đánh tiếp theo – đến các mặt trận khốc liệt khác. Chú nhiều lần bị thương, như lần tại xã Bình Thành (tỉnh Kiến Phong) khi mảnh đạn găm vào cổ, hay những vết thương chằng chịt trên tay chân qua từng trận đánh.

Ký ức hằn sâu nhất là vào năm 1972, trong trận đánh tại dốc Bà Đắc (An Giang), khi đơn vị của chú đối đầu với hai trung đội địch đang truy sát lực lượng ta. Trận chiến diễn ra vô cùng dữ dội. Trong lúc giao tranh, chú bị đạn bắn trúng cánh tay phải. Dù đã được đồng đội kịp thời cứu chữa, nhưng vết thương quá nặng khiến chú phải vĩnh viễn mất đi một cánh tay. Trước đó, trên đường hành quân từ Đồng Tháp về An Giang, chú từng chứng kiến hai đồng đội đi trước bị bắn gục ngay trước mắt, còn bản thân cũng trúng đạn sau một loạt súng bất ngờ – những khoảnh khắc sinh tử in sâu vào ký ức của người lính.

Sau khi bị thương, chú được điều trị và chuyển sang công tác tài vụ tại Phú Châu vào năm 1978. Đến năm 1986, chú được nghỉ hưu, khép lại hành trình quân ngũ đầy gian truân. Sau hòa bình, chú tìm lại đồng đội năm xưa, nhưng chỉ còn hơn mười người còn sống sót – một con số khiến người ta lặng đi khi nghĩ về cái giá của chiến tranh. Cuộc đời của chú là chuỗi những mất mát, hy sinh và nghị lực phi thường, để rồi khi trở về với đời thường, chú vẫn mang theo tinh thần của một người lính đã đi qua lửa đạn – lặng lẽ, kiên cường và không bao giờ lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn