Người có công giúp đỡ cách mạng

Giữ làng bằng lòng trung kiên

Hải Phòng24/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện về ông LÊ VĂN PHÚ

Ông Lê Văn Phú sinh năm 1929 tại huyện Thanh Hà, tỉnh Hải Dương – vùng quê thuần nông, nơi mỗi tấc đất, mỗi lũy tre đều gắn với mồ hôi và ký ức bao đời. Khi chiến tranh lan về làng, ông không rời quê hương, mà ở lại, trở thành lực lượng tự vệ chiến đấu tại địa phương, góp phần giữ yên từng mái nhà, từng con ngõ.

Không quân hàm, không danh xưng lớn, ông Phú cùng anh em tự vệ nhận nhiệm vụ canh gác, bảo vệ làng, hỗ trợ cơ sở cách mạng, chống lại những đợt càn quét, khủng bố của địch. Ban ngày vẫn là người nông dân cày cấy ngoài đồng, ban đêm ông khoác lên mình trách nhiệm của người lính làng – tai nghe ngóng, mắt quan sát, tim luôn căng trước mọi biến động.

Những đêm tối không trăng, ông cùng tổ tự vệ luân phiên đứng gác ở đầu làng, bến sông, bờ tre. Chỉ một tiếng động lạ, một ánh sáng bất thường cũng đủ khiến ông cảnh giác. Khi có dấu hiệu nguy hiểm, ông nhanh chóng báo động để dân làng sơ tán, cán bộ kịp thời ẩn náu. Sự bình yên của cả làng nhiều khi được giữ lại từ chính sự tỉnh táo ấy.

Có những lúc địch về lùng sục, đe dọa, tra hỏi, ông Phú vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một người dân quê hiền lành, che giấu quyết tâm sắt đá bên trong. Ông hiểu rằng, chỉ cần làng còn đứng vững, phong trào cách mạng còn được bảo toàn thì mọi hiểm nguy cá nhân đều có thể gánh chịu.

Chiến tranh qua đi, ông Lê Văn Phú trở lại với ruộng đồng, sống lặng lẽ, giản dị như chính con người ông. Nhưng trong ký ức của quê hương Thanh Hà, ông mãi là người tự vệ trung kiên, đã lấy chính cuộc đời mình làm thành lũy, giữ cho làng quê không khuất phục trước bom đạn và bạo lực.

Bởi có những chiến công không ghi bằng huân chương, mà được khắc sâu trong sự bình yên còn lại của mỗi xóm làng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn