GIỮ LÀNG BẰNG NIỀM TIN KHÔNG TẮT
GIỮ LÀNG BẰNG NIỀM TIN KHÔNG TẮT
Ông Trần Văn Lộc sinh năm 1927, quê ở huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng – một vùng đất ven sông, nơi làng quê yên bình từng nhiều lần rung chuyển bởi bom đạn chiến tranh. Khi kháng chiến lan về từng thôn xóm, ông Lộc là cán bộ xã, người đứng giữa dân làng và mưa bom, lấy niềm tin cách mạng làm điểm tựa để giữ làng, giữ người.
Thời chiến, làm cán bộ xã không có bàn giấy khang trang, không có giờ giấc ổn định. Công việc của ông bắt đầu từ lúc trời còn tối và chỉ kết thúc khi dân làng đã yên trong hầm trú ẩn. Ông đi từng nhà, nắm từng hoàn cảnh, vận động bà con giữ vững tinh thần, che chở cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng. Mỗi quyết định đều gắn với sinh mệnh của cả làng.
Những đợt bom dội xuống bất ngờ, khói lửa phủ kín ruộng đồng. Trong lúc dân hoảng loạn, ông Lộc vẫn bình tĩnh chỉ huy sơ tán, tổ chức đào hầm, giấu tài liệu, giữ liên lạc với cấp trên. Có những đêm mưa tầm tã, ông lội bùn đi họp bí mật ở đầu làng, về đến nhà áo quần ướt sũng, nhưng sáng hôm sau lại tiếp tục công việc như chưa từng mệt mỏi.
Làm cán bộ xã thời ấy là đứng mũi chịu sào. Địch càn quét, tra hỏi, đe dọa, thậm chí bắt bớ, nhưng ông Lộc vẫn một mực giữ vững lập trường. Ông hiểu rằng, chỉ cần người cán bộ dao động, niềm tin của dân làng sẽ lung lay. Vì thế, trong bom rơi đạn nổ, ông vẫn giữ giọng nói điềm tĩnh, ánh mắt kiên định, để bà con tin rằng: làng này sẽ đứng vững.
Có những ngày thiếu gạo, thiếu muối, ông cùng dân chia nhau từng bát cơm độn. Có những đêm mất ngủ vì lo cho cơ sở bị lộ, cho thanh niên trong làng đang hoạt động bí mật. Chiến tranh không chỉ lấy đi sức lực, mà còn thử thách lòng người, và ông Trần Văn Lộc đã chọn cách đi trọn con đường cách mạng bằng sự bền bỉ thầm lặng.
Hòa bình lập lại, ông trở về với cuộc sống giản dị của người làng quê Thủy Nguyên. Không huân chương rực rỡ, không kể công trạng. Nhưng trong ký ức của dân làng, ông mãi là người cán bộ đã giữ được làng trong những năm tháng khốc liệt nhất, bằng niềm tin không tắt vào ngày mai.
Bởi có những chiến công không ghi bằng chiến trận, mà được khắc sâu trong lòng dân – giữ làng bằng niềm tin, giữ nước từ những điều bình dị nhất.


