Giữ làng Siêu Quần – lời thề đánh đến cùng
Giữ làng Siêu Quần – lời thề đánh đến cùng
Giữ làng Siêu Quần – lời thề đánh đến cùng
Sau những ngày đầu Tổng tiến công Tết Mậu Thân 1968, Huế trở thành một chiến trường khốc liệt chưa từng có. Khi các cánh quân lớn dần rút về củng cố lực lượng, một nhiệm vụ sống còn được giao cho Đại đội 2, Trung đoàn 9 – Cù Chính Lan: giữ làng Siêu Quần, một ngôi làng nhỏ thuộc huyện Phong Điền, nằm ở vành đai ngoại thành Huế.
Làng Siêu Quần khi ấy chỉ là một chấm nhỏ trên bản đồ, nhưng lại là vị trí chiến lược. Nếu để mất làng, địch sẽ mở được hành lang phản công, uy hiếp trực tiếp các khu vực quân ta đang làm chủ. 22 chiến sĩ của Đại đội 2, trong đó có Nguyễn Ngọc Loan, được lệnh bám trụ.
Không có hầm hào kiên cố. Không có lực lượng tăng viện. Họ chỉ có vũ khí cá nhân, vài khẩu B40, ít đạn dược và một quyết tâm chung: giữ làng bằng mọi giá.
Ngay khi đại đội vừa vào vị trí, quân địch bắt đầu càn quét. Đợt đầu, 45 xe tăng chia nhiều hướng ầm ầm tiến vào. Tiếng xích sắt nghiến nát ruộng đồng, nhà cửa. Quân ta ém mình chờ đợi. Khi xe tăng lọt sâu vào làng, lệnh nổ súng vang lên. Những phát B40 chính xác khiến xe tăng bốc cháy. Địch hoảng loạn rút lui.
Nhưng đó mới chỉ là mở màn.
Không chấp nhận thất bại, địch tăng cường lực lượng. Ba tiểu đoàn lính ngụy và một tiểu đoàn lính Mỹ được điều đến, bao vây Siêu Quần từ nhiều phía. Pháo binh bắn dọn đường, máy bay gầm rú trên đầu. Làng quê nhỏ bé biến thành biển lửa.
22 người lính họp rất nhanh. Không có diễn văn, không có khẩu hiệu. Chỉ có một sự thống nhất lặng lẽ: đánh đến cùng.
Nguyễn Ngọc Loan khi ấy mới ngoài 20 tuổi, nhưng đã là người lính dạn dày trận mạc. Ông cùng đồng đội chia nhau từng vị trí, tận dụng từng bờ rào, gốc tre, ngôi nhà sập để chiến đấu. Đạn cạn, họ chuyển sang đánh gần. Khoảng cách giữa sống và chết chỉ còn tính bằng mét.
Quân địch nhiều lần tràn vào làng, nhưng đều bị đánh bật ra. Mỗi lần như vậy, phía sau họ là xác xe tăng cháy đen, là thương vong nặng nề. Sự kiên cường của 22 người lính khiến đối phương không thể hiểu nổi: vì sao một ngôi làng nhỏ lại trở thành bức tường thép.
Sau nhiều giờ giao tranh ác liệt, địch buộc phải rút quân. Siêu Quần được giữ vững.
Khi tiếng súng tạm lắng, làng gần như không còn nguyên vẹn. Nhà cửa đổ nát, khói bom vẫn còn vương trong không khí. Nhưng trong đổ nát ấy, 22 người lính vẫn đứng vững.
Chiến công giữ làng Siêu Quần trở thành một dấu son đặc biệt. Toàn bộ 22 chiến sĩ tham gia trận đánh, trong đó có Nguyễn Ngọc Loan, được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Nhưng với họ, phần thưởng lớn nhất không phải danh hiệu, mà là việc ngôi làng ấy vẫn còn, người dân vẫn sống.
Với Nguyễn Ngọc Loan, Siêu Quần không chỉ là một trận đánh. Đó là nơi ông thấu hiểu rõ nhất giá trị của hai chữ bảo vệ. Không phải bảo vệ một điểm trên bản đồ, mà là bảo vệ từng mái nhà, từng con người – bằng chính sinh mạng của mình.
Nhiều năm sau, mỗi khi nhớ lại Siêu Quần, ông vẫn nói chậm rãi: “Chúng tôi không nghĩ mình là anh hùng. Chúng tôi chỉ không cho phép mình lùi bước”.



