Anh hùng Lực lượng vũ trang

Giữ lấy khẩu pháo giữa lưng chừng dốc

Thái Nguyên26/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu năm 1954, đường kéo pháo vào Điện Biên Phủ là một trong những chặng đường gian khổ nhất của chiến dịch.

Pháo phải được đưa qua những con dốc hiểm trở giữa núi rừng Tây Bắc.

Đường hẹp.

Dốc cao.

Đất đá trơn trượt.

Mỗi khẩu pháo nặng hàng tấn, muốn đưa được vào trận địa phải huy động sức người kéo từng đoạn.

Trong đoàn quân ấy có Tô Vĩnh Diện, một chiến sĩ thuộc Đại đội 827, Tiểu đoàn 394, Trung đoàn 367.

Anh cùng đồng đội được giao nhiệm vụ kéo pháo.

Đó là công việc tưởng như đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm.

Một sơ suất nhỏ có thể khiến khẩu pháo trượt khỏi đường, kéo theo những người đang đứng bên cạnh.

Đêm ngày 1 tháng 2 năm 1954, trong lúc kéo pháo qua một đoạn dốc, dây kéo bị đứt.

Khẩu pháo bắt đầu lao xuống dốc.

Những người lính lập tức tìm cách giữ lại.

Nhưng trọng lượng của khẩu pháo quá lớn.

Trong khoảnh khắc nguy hiểm ấy, Tô Vĩnh Diện đã lao vào phía bánh pháo, dùng thân mình làm điểm chặn để ngăn khẩu pháo tiếp tục trượt xuống.

Khẩu pháo được giữ lại.

Nhưng Tô Vĩnh Diện bị thương nặng và hy sinh.

Một người lính đã dùng chính thân mình để giữ lấy khẩu pháo.

Đó là một khoảnh khắc chỉ diễn ra trong vài giây.

Nhưng phía sau vài giây ấy là sự lựa chọn giữa sự sống và nhiệm vụ.

Tô Vĩnh Diện không thể biết rằng hành động của mình sau này sẽ trở thành một trong những câu chuyện được nhắc đến nhiều nhất về những người lính Điện Biên.

Anh chỉ biết khẩu pháo đang lao xuống.

Và phía trước là đồng đội.

Là nhiệm vụ.

Là cả một chặng đường mà mọi người đã cùng nhau vượt qua.

Tô Vĩnh Diện hy sinh trước khi Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc.

Anh không được nhìn thấy ngày 7 tháng 5 năm 1954.

Không được chứng kiến lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc hầm Đờ Cát.

Nhưng khẩu pháo mà anh góp phần bảo vệ vẫn tiếp tục tham gia chiến đấu.

Những người đồng đội của anh tiếp tục kéo pháo.

Tiếp tục chiến đấu.

Và cuối cùng, chiến dịch đi đến thắng lợi.

Ngày nay, những con đường kéo pháo năm xưa đã trở thành ký ức.

Những khẩu pháo không còn phải vượt núi giữa đêm.

Những người lính cũng không còn phải dùng sức người để kéo từng tấn thép qua những con dốc hiểm trở.

Nhưng câu chuyện về Tô Vĩnh Diện vẫn còn đó.

Bởi trong một cuộc chiến, đôi khi người ta nhớ đến những chiến thắng lớn.

Nhưng để có được một chiến thắng lớn, đã có vô số khoảnh khắc nhỏ mà những con người bình thường phải đưa ra những lựa chọn phi thường.

Tô Vĩnh Diện đã có một lựa chọn như thế.

Anh không kịp nhìn thấy ngày chiến thắng.

Nhưng sự hy sinh của anh đã trở thành một phần của con đường đưa đồng đội đến chiến thắng ấy.

Một con dốc.

Một khẩu pháo.

Một người lính.

Và một khoảnh khắc đã được lịch sử ghi nhớ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giữ lấy khẩu pháo giữa lưng chừng dốc | Câu chuyện thời hoa lửa