Người có công giúp đỡ cách mạng

Giữ lời thề

Bùi Văn Long sinh năm 1921 trong một gia đình người Mường tại Hòa Bình. Khi tham gia cách mạng, ông đã cùng đồng đội đứng trước lá cờ đỏ và thề một lời thề giản dị nhưng nặng như núi: không phản bội, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

31/03/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông là một trong những người hoạt động tích cực tại địa phương, tham gia tổ chức, vận chuyển và bảo vệ cán bộ. Nhưng cũng chính vì vậy, ông trở thành mục tiêu săn lùng của địch.

Một ngày, ông bị bắt trong một cuộc càn quét bất ngờ. Từ đó, những ngày tháng đen tối bắt đầu.

Trong nhà giam, ông bị tra tấn liên tục. Địch dùng đủ mọi cách – đánh đập, bỏ đói, thậm chí đe dọa đến gia đình ông – chỉ để buộc ông khai ra cơ sở cách mạng.

Có lúc, cơ thể ông kiệt quệ, tưởng như không thể chịu đựng thêm. Nhưng mỗi lần như vậy, ông lại nhớ đến lời thề năm xưa.

Ông tự nhủ:
“Nếu mình nói, không chỉ mình chết… mà còn nhiều người khác.”

Những ngày trong tù kéo dài tưởng như vô tận. Nhưng ông vẫn giữ im lặng. Sự im lặng ấy khiến kẻ thù bất lực.

Cuối cùng, ông được lực lượng cách mạng giải cứu trong một cuộc tấn công bất ngờ. Khi được đưa ra khỏi nhà giam, ông gần như không còn sức đứng.

Nhưng điều đầu tiên ông hỏi không phải là bản thân mình, mà là:
“Cơ sở… còn an toàn không?”

Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống bình dị. Không nhiều người biết về những gì ông đã trải qua. Nhưng với đồng đội, ông là hiện thân của hai chữ: “lời thề”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn