Cựu chiến binh

GIỮ LỬA GIỮ NGƯỜI GIỮ BIÊN CƯƠNG

Những năm đầu sau khi nhập ngũ, bác Trần Văn Hoa được giao nhiệm vụ bảo vệ và tuần tra khu vực biên giới Tây Nam thuộc tỉnh Preah Vihear, Vương quốc Campuchia. Không phải lúc nào cũng là tiếng súng, chiến trường của bác còn là những ngày đối mặt với đói, bệnh và sự cô lập giữa rừng sâu. Trong thầm lặng, người lính trẻ học cách trưởng thành từ từng ca gác đêm. Chính nơi đây đã tôi luyện cho bác bản lĩnh của một người lính giữ biên cương.

Thanh Hóa23/12/2025Nguyễn Thị Thúy (Chi đoàn trường Mầm non Hoằng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu có ai hỏi chiến trường khốc liệt nhất là nơi nào, bác Trần Văn Hoa thường không trả lời ngay. Bác chỉ chậm rãi nói: “Không phải chỗ nào có nhiều súng đạn mới là gian khổ.”

Sau khi nhập ngũ năm 1987, bác được biên chế về Trung đoàn 270, Sư đoàn 341, làm nhiệm vụ bảo vệ và tuần tra biên giới tại tỉnh Preah Vihear, một khu vực hiểm trở, xa khu dân cư, rừng núi chằng chịt. Với chức vụ Chiến sĩ bảo vệ, bác và đồng đội thay nhau trực chốt, tuần tra đường biên, ngăn chặn các toán tàn quân và bảo vệ an toàn cho nhân dân địa phương.

Ngày ấy, cuộc sống người lính không chỉ là cầm súng. Đó còn là những ngày thiếu nước, thiếu gạo, thuốc men hiếm hoi. Có những tháng cao điểm, đơn vị phải tự tăng gia trong rừng, bữa cơm chỉ có rau rừng và ít cá khô.

Bác kể lại, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường:

“Có lần cả tổ bị sốt rét rừng, người nào cũng xanh xao. Nhưng đến giờ gác là vẫn phải đi, vì bỏ chốt là nguy hiểm cho cả khu vực.”

Kỷ niệm sâu sắc nhất với bác là một đêm cuối năm 1990. Khi đang tuần tra, tổ của bác phát hiện một nhóm dân thường Campuchia chạy lạc vào khu vực nguy hiểm vì tránh giao tranh. Không do dự, cả tổ đưa họ về chốt, chia từng ngụm nước, từng nắm gạo còn sót lại.

“Mình là lính, không chỉ đánh giặc mà còn phải giữ dân. Nhìn họ an toàn, mệt mấy cũng thấy đáng.” – bác Hoa nhớ lại.

Chính tinh thần trách nhiệm ấy khiến bác luôn được đồng đội tin tưởng. Năm 1991, bác được đơn vị biểu dương là Chiến sĩ thi đua cấp trung đoàn, và sau đó được đề nghị tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba vì hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế.

Năm 1992, bác xuất ngũ. Chiến trường lùi xa, nhưng những đêm gác biên giới, những bước chân tuần tra lặng lẽ vẫn còn nguyên trong ký ức người lính năm xưa – một thời hoa lửa không ồn ào nhưng rất đỗi tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn