Cựu chiến binh

GIỮ LỬA HÒA BÌNH NƠI BIÊN CƯƠNG TỔ QUỐC

Hòa bình là khát vọng lớn nhất của dân tộc Việt Nam sau những năm tháng chiến tranh kéo dài. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, nhân dân Việt Nam bước vào một giai đoạn lịch sử mới với khát vọng lớn nhất là hòa bình, xây dựng và phát triển. Tuy nhiên, thực tế lịch sử đã chứng minh rằng con đường gìn giữ hòa bình chưa bao giờ bằng phẳng. Ở tuyến biên giới Tây Nam, chiến tranh một lần nữa gõ cửa, buộc dân tộc Việt Nam phải tiếp tục đứng lên để bảo vệ chủ quyền, nền hòa bình vừa giành được bằng

Hải Phòng12/01/2026Trịnh Ngọc Minh (Đoàn xã Tiên Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hòa bình là khát vọng lớn nhất của dân tộc Việt Nam sau những năm tháng chiến tranh kéo dài. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, nhân dân Việt Nam bước vào một giai đoạn lịch sử mới với khát vọng lớn nhất là hòa bình, xây dựng và phát triển. Tuy nhiên, thực tế lịch sử đã chứng minh rằng con đường gìn giữ hòa bình chưa bao giờ bằng phẳng. Ở tuyến biên giới Tây Nam, chiến tranh một lần nữa gõ cửa, buộc dân tộc Việt Nam phải tiếp tục đứng lên để bảo vệ chủ quyền, nền hòa bình vừa giành được bằng bao hy sinh, mất mát. Trong dòng chảy đầy biến động ấy, đã có những con người lặng lẽ rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính không phải để tìm vinh quang, mà để giữ cho đất nước được yên bình. Họ là những người lính của thời hậu chiến – ít được nhắc tên, nhưng lại mang trên vai trách nhiệm nặng nề của lịch sử. Câu chuyện của cựu chiến sĩ Ngô Văn Cường chính là một lát cắt chân thực về thế hệ ấy.

Ông Ngô Văn Cường, sinh ngày 01 tháng 4 năm 1957, trưởng thành trong bối cảnh đất nước còn chìm trong chiến tranh chống Mỹ. Tuổi thơ của ông gắn với những năm tháng gian khó, khi hòa bình là điều được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao thế hệ. Chính từ môi trường lịch sử đó, lý tưởng sống và tinh thần yêu nước của ông sớm được hình thành, trở thành động lực thôi thúc ông sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc cần.

Ngày 11 tháng 12 năm 1977, ông Ngô Văn Cường chính thức tham gia kháng chiến, gia nhập đơn vị quân đội tại xã Tiên Thắng, nay là xã Tiên Minh, thực hiện nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và tham gia chiến trường Campuchia. Thời điểm này, tình hình khu vực Đông Nam Á diễn biến vô cùng phức tạp. Tại Campuchia, chế độ Khmer Đỏ do Pol Pot đứng đầu đã tiến hành chính sách diệt chủng tàn bạo, đồng thời liên tục gây ra các cuộc tấn công vũ trang, xâm phạm nghiêm trọng biên giới Tây Nam của Việt Nam. Nhiều làng mạc, bản làng của nhân dân Việt Nam dọc biên giới bị tàn phá, người dân vô tội bị sát hại, đời sống nhân dân bị đe dọa nghiêm trọng.

Trước tình hình đó, Việt Nam buộc phải thực hiện quyền tự vệ chính đáng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ và tính mạng nhân dân. Cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế tại Campuchia cuối những năm 1980 là một giai đoạn lịch sử đặc biệt: vừa mang tính tự vệ dân tộc, vừa thể hiện tinh thần quốc tế cao cả. Chính trong bối cảnh lịch sử đầy cam go ấy, những người lính trẻ như ông Ngô Văn Cường đã rời quê hương, tạm gác lại tuổi trẻ và ước mơ riêng để bước vào chiến trường đầy hiểm nguy.

Thực tế chiến tranh tại Campuchia lúc bấy giờ vô cùng khắc nghiệt. Người lính Việt Nam phải chiến đấu trong điều kiện địa hình rừng núi phức tạp, khí hậu nóng ẩm, thiếu thốn lương thực, thuốc men và luôn đối mặt với nguy cơ phục kích bất ngờ của địch. Chiến tranh không chỉ diễn ra bằng súng đạn mà còn là cuộc chiến của sức bền, ý chí và lòng kiên định. Mỗi bước hành quân, mỗi trận đánh đều tiềm ẩn sự hy sinh, mất mát, buộc người lính phải giữ vững tinh thần thép và niềm tin vào chính nghĩa.

Ông Ngô Văn Cường tham gia chiến đấu với mục đích vô cùng giản dị nhưng cao cả: giành lại hòa bình, giành lại đất nước, bảo vệ cuộc sống yên bình cho nhân dân và giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Trong suy nghĩ của người lính thời bấy giờ, hòa bình không phải là khái niệm trừu tượng, mà là điều kiện để nhân dân được sống, được lao động và được xây dựng tương lai. Chính mục tiêu ấy đã giúp ông và đồng đội vượt qua mọi gian khổ, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy nơi chiến trường.

Cuộc chiến đấu tại Campuchia giai đoạn 1977–1979 không chỉ nhằm đẩy lùi các cuộc xâm lấn biên giới, mà còn góp phần chấm dứt thảm họa diệt chủng, giải phóng nhân dân Campuchia khỏi ách thống trị tàn bạo của Khmer Đỏ. Thực tế lịch sử đã ghi nhận vai trò quan trọng của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong việc ổn định tình hình khu vực, khôi phục hòa bình và trật tự tại Campuchia. Trong dòng chảy lớn của lịch sử ấy, sự đóng góp của từng người lính, trong đó có ông Ngô Văn Cường, tuy thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa.

Sau những năm tháng chiến đấu gian khổ, người lính năm xưa trở về với đời sống thường nhật khi đất nước dần bước vào thời kỳ hòa bình, ổn định. Tuy nhiên, chiến tranh không khép lại hoàn toàn khi tiếng súng ngừng vang. Những hậu quả âm thầm của chiến tranh vẫn tiếp tục ảnh hưởng đến sức khỏe của người lính. Hiện nay, ông Ngô Văn Cường bị thoái hóa xương, một căn bệnh phổ biến ở những cựu chiến binh từng trải qua thời gian dài hành quân, chiến đấu trong điều kiện khắc nghiệt, thiếu thốn về y tế và sinh hoạt.

Dẫu mang trong mình những di chứng của chiến tranh, ông vẫn giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ: giản dị, kiên cường và giàu trách nhiệm. Cuộc đời ông là minh chứng rõ nét cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước – những con người đã cống hiến tuổi trẻ, sức khỏe và cả cuộc đời mình cho độc lập, chủ quyền và hòa bình của Tổ quốc.

Nhìn lại chặng đường lịch sử ấy, câu chuyện của cựu chiến sĩ Ngô Văn Cường không chỉ là câu chuyện của một cá nhân, mà còn là hình ảnh thu nhỏ của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam trong thời kỳ hậu chiến. Đó là thế hệ đã sẵn sàng gác lại ước mơ riêng, lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc, chấp nhận gian khổ, hy sinh để bảo vệ thành quả cách mạng.

Cho đến nay, khi đất nước đang trên con đường phát triển và hội nhập, những câu chuyện thời hoa lửa như của ông Ngô Văn Cường càng trở nên quý giá. Đó không chỉ là ký ức, mà là bài học sống động về lòng yêu nước, trách nhiệm công dân và giá trị của hòa bình. Nhắc nhớ để trân trọng, để biết ơn và để mỗi thế hệ hôm nay, dù không còn cầm súng, vẫn tiếp nối tinh thần ấy bằng cách sống tử tế, làm việc nghiêm túc và cống hiến cho xã hội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn