Cựu chiến binh

Giữ lửa ký ức qua những dòng nhật ký bạc màu

Lào Cai26/08/2026Đoàn Thanh niên Công an tỉnh Lào Cai (Đoàn Công an tỉnh Lào Cai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ tĩnh lặng tại phường Yên Bái, cựu chiến binh Phạm Tiến thường dành những khoảng lặng riêng để lật giở từng trang nhật ký. Đó là nơi thời gian như ngừng lại, nơi lưu giữ ký ức rực lửa của thời tuổi trẻ anh hùng.

Những dòng chữ viết tay trên nền giấy úa vàng, có trang đã bị rách, có trang mực đã nhòa theo năm tháng, nhưng đối với ông, mỗi con chữ vẫn vẹn nguyên sức sống và giá trị tinh thần to lớn.

Sinh năm 1945 người lính ấy đã có hơn 40 năm phục vụ trong quân ngũ. Nhập ngũ tháng 2 năm 1965, chàng trai trẻ Phạm Tiến trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 148, Sư đoàn 316. Đây là đơn vị chủ lực với bề dày truyền thống, nơi đã rèn luyện nên những người lính tinh nhuệ và can trường.

Cuốn nhật ký đầu tiên được ông bắt đầu ghi chép ngay từ những ngày đầu hành quân vào chiến trường miền Nam. Đối với người lính trẻ khi ấy, việc ghi lại những diễn biến hàng ngày không chỉ là thói quen mà còn là cách để lưu giữ cảm xúc giữa sự khốc liệt của đạn bom.

Ông từng tham gia chiến dịch Đường 14 - Phước Long vào tháng 12 năm 1974, "đòn trinh sát chiến lược" mở đường cho những thắng lợi sau này. Tiếp đó là những ngày tháng rực lửa trong chiến dịch Tây Nguyên, nơi ông cùng đồng đội nếm trải đủ những gian nan, thử thách của núi rừng và sự khốc liệt của chiến tranh.
Tôi có thói quen ghi lại những dấu ấn sau mỗi trận đánh. Có những dòng chữ được viết vội dưới ánh đèn dầu trong hầm trú ẩn, hay viết ngay bên bờ suối khi đơn vị vừa dừng chân nghỉ ngơi. Từ chiến trường miền Nam đến những năm làm nghĩa vụ quốc tế tại Lào, rồi trực tiếp cầm súng bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979... tất cả cuộc đời tôi gói gọn trong bốn tập nhật ký này.
Điều làm nên sức nặng của những cuốn nhật ký này là tính chân thực và tình cảm gắn bó của những người đồng chí, đồng đội, trong đó, ông không chỉ ghi chép về quân số, về các trận đánh hay lịch trình di chuyển, mà còn dành rất nhiều trang để viết về những người đồng đội đã cùng ông vào sinh ra tử.

Có những người anh em đã ngã xuống ngay trước mắt ông, máu của họ thấm vào đất mẹ để đổi lấy màu xanh cho Tổ quốc. Những nỗi đau, mất mát ấy được ông gửi gắm vào từng dòng chữ nhòe lệ, trở thành lời thề quyết tâm của người ở lại.

Bốn tập nhật ký giống như một bộ phim tư liệu quý giá, quay chậm lại những khoảnh khắc hào hùng nhất của dân tộc qua lăng kính của một người trực tiếp cầm súng. Đối với cựu chiến binh Phạm Tiến, đây là kỷ vật vô giá, là di sản mà ông muốn gìn giữ để nhắc nhớ mình về một thời không thể nào quên.

Mỗi khi đọc lại, ông cảm thấy như được sống lại những năm tháng tuổi hai mươi, được nghe lại tiếng súng nổ, tiếng bom rơi và cả tiếng cười đùa lạc quan của đồng đội giữa những giờ phút nghỉ ngơi ngắn ngủi.

Sau ngày hòa bình, trở về với đời thường, cựu chiến binh Phạm Tiến cùng những đồng đội năm xưa thường xuyên gặp gỡ, cùng nhau ôn lại kỷ niệm, giúp đỡ nhau trong cuộc sống. Những bài ca đi cùng năm tháng vẫn được họ cất cao trong những buổi họp mặt, tiếng hát ấy như xóa nhòa khoảng cách thời gian, đưa họ trở về với tuổi thanh xuân rực rỡ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn