GIỮ LỬA SAU NGÀY TOÀN THẮNG
Chiến tranh kết thúc không có nghĩa là người lính được phép buông súng và nghỉ ngơi. Sau ngày đất nước thống nhất, vẫn còn những mặt trận thầm lặng, nơi những người lính tiếp tục đứng gác cho bình yên non sông. Trong dòng chảy lặng lẽ ấy, câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Trường Tam, quê thôn Phúc Thọ, là một minh chứng cho thế hệ lính bước vào quân ngũ khi đất nước vừa liền một dải, mang trên vai nhiệm vụ giữ lửa và giữ nước.
Bác Nguyễn Trường Tam, sinh năm 1952, lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt. Năm 1975, khi đất nước vừa giành trọn độc lập, hưởng trọn niềm vui chưa tròn vẹn, bác lên đường nhập ngũ, trở thành người lính trong thời kỳ mới – thời kỳ vừa xây dựng, vừa bảo vệ Tổ quốc.
Trong quân ngũ, bác được phân công làm công tác huấn luyện, một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Với cấp bậc Trung sĩ (ký hiệu H2), giữ chức vụ Phó Trung đội trưởng (B phó), bác trực tiếp tham gia huấn luyện tân binh, rèn luyện kỹ năng chiến đấu, kỷ luật và bản lĩnh cho lớp chiến sĩ trẻ nối tiếp sau chiến tranh.
Cuối những năm 1970, theo yêu cầu nhiệm vụ, bác cùng đơn vị cơ động về chiến trường Tây Nam Bộ, làm nhiệm vụ huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ tuyến biên giới Tây Nam, trọng điểm tại An Giang. Đó là giai đoạn nhiều thử thách, khi đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng vẫn phải đối mặt với những nguy cơ mới. Trên thao trường nắng gió, tiếng hô khẩu lệnh vang đều, từng động tác, từng bước chân được rèn giũa nghiêm túc, bởi ai cũng hiểu rằng huấn luyện tốt là để không phải trả giá bằng máu.
Không trực tiếp ở tuyến đầu như những năm chống Mỹ, nhưng mỗi giờ huấn luyện, mỗi buổi đứng lớp ngoài bãi tập của bác Nguyễn Trường Tam đều mang theo trách nhiệm lớn lao. Những người lính trẻ được rèn từ bàn tay, lời nói và tác phong của người B phó dày dạn kinh nghiệm, để khi cần, họ có thể vững vàng trước mọi tình huống. Gian khổ vẫn còn đó: bữa cơm đơn sơ, thao trường đầy nắng gió, những đêm trực biên giới dài và lặng, nhưng tinh thần người lính thì luôn sáng rõ niềm tin.
Năm 1980, hoàn thành nhiệm vụ, bác xuất ngũ, trở về quê hương Phúc Thọ. Rời quân phục, nhưng những năm tháng quân ngũ đã rèn cho bác tác phong mẫu mực, kỷ luật, trách nhiệm và tinh thần cống hiến. Trong đời sống thường ngày, bác vẫn giữ trọn phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ, trở thành chỗ dựa tinh thần cho gia đình, là tấm gương để thế hệ trẻ noi theo.
Thời hoa lửa của bác Nguyễn Trường Tam không chỉ nằm ở tiếng súng, mà còn cháy bền bỉ trên thao trường huấn luyện, nơi những người lính sau ngày thống nhất được chuẩn bị để bảo vệ thành quả cách mạng. Đó là một thời tuổi trẻ lặng thầm, nhưng đáng trân trọng – bởi hòa bình hôm nay được giữ gìn không chỉ bằng chiến thắng, mà còn bằng trách nhiệm và sự hy sinh âm thầm của những người lính sau chiến tranh.



