Giữ mạch chỉ huy giữa bom tọa độ
Trong giai đoạn cao điểm của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Văn Dậu được giao nhiệm vụ tổ trưởng tổ thông tin tiền phương. Ông trực tiếp bảo đảm liên lạc cho sở chỉ huy trong các trận đánh lớn tại khu vực Tây Trường Sơn. Công việc thầm lặng nhưng đầy hiểm nguy, đòi hỏi sự bình tĩnh tuyệt đối. Có những ký ức theo ông suốt cả đời người lính.
Bác Dậu nhớ rất rõ một buổi chiều năm 1969, khi sở chỉ huy dã chiến đóng gần một quả đồi trọc ở Chiến trường Tây Trường Sơn, tỉnh Quảng Trị. Máy bay trinh sát lượn vòng từ sáng, ai cũng biết sắp có bom tọa độ.
“Thông tin mà mất là coi như mù,” bác nói. Vì vậy, tổ của bác được lệnh ở lại hầm máy, dù nhiều bộ phận đã rút sâu vào rừng. Khi bom rơi, mặt đất rung lên từng hồi, đất đá trút xuống cửa hầm.
Bác kể rằng, có lúc dây máy rung bần bật, tín hiệu chập chờn. Bác phải ghì chặt tai nghe, vừa chỉnh máy vừa trấn an anh em:
“Còn nghe thấy tiếng tôi là còn đường dây.”
Khi trận bom kết thúc, sở chỉ huy vẫn giữ được liên lạc với các mũi tiến công. Đêm đó, bác ngồi tựa hầm, lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh.
“Lính thông tin không bắn nhiều, nhưng nếu sai một nhịp, cái giá trả bằng sinh mạng,” bác chậm rãi nói.
Sau chiến công này, bác được phong Hạ sĩ, nhận Huân chương Chiến công hạng Ba, ghi nhận đóng góp trong bảo đảm chỉ huy chiến đấu.



