Cựu chiến binh

GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA TRẬN MƯA BOM

Thanh Hóa27/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của bác cựu chiến binh Doãn Đông Đức, sinh năm 1952, những năm tháng quân ngũ từ năm 1972 đến năm 1976 là quãng đời không thể nào quên. Khi đất nước đang ở những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, bác lên đường nhập ngũ, mang theo tuổi trẻ và quyết tâm góp sức mình cho Tổ quốc.

Trong quân đội, bác đảm nhiệm cương vị Trung sĩ, A trưởng, Bộ Tham mưu, Tổng cục Hậu cần. Công việc của người lính tham mưu không phải lúc nào cũng trực tiếp cầm súng ở tuyến đầu, nhưng lại gắn chặt với từng mệnh lệnh, từng thông tin và từng nhiệm vụ của đơn vị. Giữa chiến trường, chỉ một thông tin chậm trễ cũng có thể ảnh hưởng đến cả một kế hoạch.

Có một trận đánh mà đến nay bác Đức vẫn nhớ như in.

Hôm ấy, đơn vị đang thực hiện nhiệm vụ thì nhận được thông tin chiến trường có nhiều diễn biến phức tạp. Không khí trong khu vực trở nên căng thẳng. Các cán bộ, chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí, kiểm tra trang bị và chuẩn bị phương án đối phó.

A trưởng, bác Đức đi kiểm tra anh em.

Bác nhắc:

“Mọi người bình tĩnh, giữ vững vị trí. Có tình huống gì phải báo ngay, tuyệt đối không để thông tin bị gián đoạn.”

Mọi người đáp:

“Rõ!”

Chưa lâu sau, tiếng máy bay từ xa vọng lại.

Âm thanh mỗi lúc một lớn.

Rồi tiếng bom đầu tiên vang lên.

ẦM!

Mặt đất rung chuyển.

Một cột khói lớn bốc lên ở phía trước.

Tiếp đó là hàng loạt tiếng nổ liên tiếp.

ẦM! ẦM! ẦM!

Đất đá văng tung tóe. Khói bụi phủ kín các vị trí. Những người lính lập tức bám công sự.

Trong lúc bom đạn đang dồn dập, một tuyến liên lạc bị ảnh hưởng.

Một chiến sĩ chạy đến báo:

“Báo cáo A trưởng, đường thông tin phía trước bị gián đoạn!”

Bác Đức hiểu ngay mức độ nghiêm trọng.

Không có thông tin, các bộ phận rất khó phối hợp.

Bác lập tức cùng anh em kiểm tra lại tuyến liên lạc.

Bom vẫn nổ.

Nhưng những người lính thông tin, tham mưu vẫn phải làm nhiệm vụ của mình.

Bác Đức cùng một chiến sĩ mang theo dụng cụ, men theo tuyến dây giữa những hố bom.

Có đoạn dây bị đất đá vùi lấp.

Có đoạn bị bom đánh đứt.

Hai người nhanh chóng tìm điểm hỏng.

Một tiếng nổ lớn bất ngờ vang lên gần đó.

Cả hai phải nằm xuống.

Đợi tiếng nổ vừa dứt, bác Đức lại nói:

“Đi tiếp thôi!”

Họ tiếp tục kiểm tra.

Cuối cùng, điểm đứt được tìm thấy.

Bác Đức cùng đồng đội khẩn trương khắc phục.

Đôi bàn tay lấm đầy đất.

Áo quần phủ bụi.

Nhưng chỉ ít phút sau, đường liên lạc được nối lại.

Bác kiểm tra tín hiệu.

Một tiếng trả lời vang lên từ máy:

“Nghe rõ!”

Bác Đức thở phào.

“Được rồi. Giữ liên lạc!”

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng giữa trận mưa bom, tiếng “nghe rõ” ấy có ý nghĩa vô cùng lớn.

Nó có nghĩa là các đơn vị vẫn kết nối được với nhau.

Mệnh lệnh vẫn có thể truyền đi.

Tình hình chiến đấu vẫn có thể được báo cáo.

Và những người lính ở các vị trí khác nhau vẫn có thể dựa vào nhau để hoàn thành nhiệm vụ.

Nhưng trận đánh chưa kết thúc.

Bom đạn tiếp tục trút xuống.

Một số vị trí bị phá hỏng.

Có chiến sĩ bị thương.

Anh em nhanh chóng đưa người bị thương vào nơi an toàn.

Bác Đức vừa động viên đồng đội, vừa kiểm tra lại các tuyến thông tin.

Có lúc tiếng máy bị nhiễu.

Có lúc mất tín hiệu.

Nhưng mỗi lần như vậy, những người lính lại kiên trì khắc phục.

Bác Đức thường nhắc anh em:

“Thông tin không được đứt. Còn người là còn cách khắc phục.”

Câu nói ấy trở thành động lực để mọi người tiếp tục công việc.

Trận đánh kéo dài nhiều giờ.

Đến khi trời bắt đầu tối, tiếng bom mới dần thưa.

Khói vẫn còn phủ trên những khu vực vừa bị đánh phá.

Những người lính bước ra khỏi công sự.

Ai cũng mệt mỏi.

Quần áo lấm lem.

Khuôn mặt đầy bụi đất.

Nhưng điều đầu tiên họ làm không phải là nghỉ ngơi.

Họ kiểm tra đồng đội.

Kiểm tra trang thiết bị.

Kiểm tra lại những tuyến liên lạc.

Bác Đức đứng bên một đoạn dây vừa được khắc phục, lặng lẽ nhìn những người lính đang thu dọn trận địa.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

“Anh Đức, hôm nay mình có hoàn thành nhiệm vụ không?”

Bác cười:

“Còn giữ được liên lạc, còn phối hợp được với nhau, còn hoàn thành nhiệm vụ – thế là thắng rồi.”

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, bác Doãn Đông Đức vẫn nhớ câu chuyện về trận đánh ấy.

Bác nhớ tiếng bom.

Nhớ những lần đường dây bị đứt.

Nhớ những người đồng đội cùng mình bò qua những đoạn đường đầy đất đá để nối lại thông tin.

Nhưng trên hết, bác nhớ tinh thần của những người lính năm ấy.

Không ai nghĩ mình làm điều gì lớn lao.

Mỗi người chỉ cố gắng hoàn thành phần việc của mình.

Người lính chiến đấu giữ trận địa.

Người lính hậu cần bảo đảm lương thực, trang bị.

Người lính tham mưu, thông tin giữ cho mệnh lệnh được truyền đi.

Mỗi vị trí một nhiệm vụ, nhưng tất cả đều chung một mục tiêu.

Năm 1976, bác xuất ngũ, trở về cuộc sống đời thường.

Những năm tháng quân ngũ khép lại, nhưng ký ức về chiến trường vẫn còn nguyên trong tâm trí.

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, những người lính năm xưa giờ đã già. Nhiều đồng đội không còn nữa. Có những cái tên chỉ còn được nhắc lại trong những câu chuyện ký ức.

Nhưng bác Đức vẫn luôn trân trọng những năm tháng ấy.

Bác tâm sự:

“Chiến tranh cho chúng tôi rất nhiều mất mát, nhưng cũng cho chúng tôi tình đồng đội mà cả đời không quên được. Trong lúc khó khăn nhất, chỉ cần biết phía bên kia vẫn có đồng đội đang chờ mình, là mình có thêm sức mạnh để tiếp tục.”

Chiến tranh đã đi qua.

Những tiếng bom năm nào đã trở thành ký ức.

Nhưng hình ảnh người Trung sĩ, A trưởng Doãn Đông Đức cùng đồng đội bám tuyến thông tin giữa trận mưa bom vẫn là một câu chuyện đẹp về những người lính thầm lặng.

Họ không chỉ giữ những đường dây liên lạc. Họ giữ mạch kết nối giữa những người lính, giữ niềm tin và góp phần giữ vững sức mạnh của cả đơn vị giữa những ngày tháng khốc liệt nhất của chiến tranh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn