Bài viết

Giữ mốc cùng non nước – Hành trình của Nguyễn Văn Hợp

Phú Thọ11/11/2025thu huyền (xã Hoàng Cương)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Giữ mốc cùng non nước – Hành trình của Nguyễn Văn Hợp”

Sinh năm 1959 tại xã Tân Thanh, huyện Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn, anh Nguyễn Văn Hợp lớn lên bên mốc biên, nơi dòng sông Kỳ Cùng chảy qua và từng là nơi đối diện với những bước chân của kẻ thù. Khi cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc nổ ra vào tháng 2 năm 1979, anh đang là thanh niên mới lớn nhưng đã quyết tâm lên đường nhập ngũ vào lực lượng bộ đội biên phòng để bảo vệ quê hương, bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Thời gian làm nhiệm vụ, anh Hợp được giao giữ một chốt biên giới ở khu vực xã Tân Thanh – nơi địa hình núi cao, mưa gió, đường tiếp tế khó khăn, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Mỗi ngày, anh cùng đồng đội tuần tra mốc số 19‑20, ghi nhận dấu hiệu di chuyển của địch, bảo vệ người dân bản địa tránh bị xâm lấn hoặc bị thao túng. Anh kể lại: “Có đêm gió rít qua rừng, bên ngoài tiếng súng lẻ tẻ vang lên, chúng tôi biết rằng kẻ thù vẫn rình rập… nhưng lòng chúng tôi chỉ có một lời thề: không để mốc bị thay đổi, không để đất cõi bị lay chuyển.”

Một trong những trận căng thẳng mà anh Hợp nhớ mãi là khi phía bên kia biên giới tiến hành xây kè, vận chuyển đá, xi măng đến gần khu vực mốc 19–20, nhằm thay đổi nguyên trạng biên giới. Thông tin nhanh chóng được đơn vị anh chuyển lên và lực lượng ta cùng nhân dân địa phương đã kịp thời phản ứng, bảo vệ nguyên trạng mốc và đường sắt liên vận giữa Việt Nam – Trung Quốc. Báo điện tử Tiền Phong+1 Dưới điều kiện thiếu thốn nhưng với quyết tâm sắt đá, họ giữ vững thế trận.

Sau những đợt trực chiến và tuần tra kéo dài, khi hòa bình dần ổn định, anh Hợp trở về quê hương với tấm áo bộ đội và trách nhiệm mới: tiếp nối nhiệm vụ giữ gìn biên cương bằng lao động, xây dựng và giáo dục truyền thống. Anh tham gia Hội Cựu Chiến Binh xã, thường xuyên đến trường học kể lại câu chuyện chiến đấu, nói với các em học sinh rằng: “Chúng tôi đã đứng giữa làn đạn, đứng giữa núi rừng để giữ biên cương – hôm nay các em học, lao động là cách giữ tổ quốc khi súng tạnh.”

Không chỉ dừng lại ở truyền thống, anh còn tích cực tham gia xây dựng nông thôn mới vùng biên: vận động nhân dân hiến đất mở đường, trồng cây bảo vệ môi trường biên giới, giữ gìn trật tự xã hội và khuyến khích thanh niên địa phương học nghề, đi làm kinh tế. Anh nói: “Giữ đất không chỉ bằng súng mà bằng ý chí và hành động xây dựng. Đồng bào no ấm, thanh niên có nghề là một tuyến phòng thủ mới.”

Câu chuyện của anh Hợp khiến nhiều người ở xã Tân Thanh xúc động — bởi đó là lời nhắc rằng:

  • Hy sinh, cống hiến của thế hệ trước không chỉ là quá khứ mà là nền tảng của hòa bình hôm nay.

  • Trách nhiệm giữ gìn tổ quốc không chỉ ở chiến trận mà trong từng việc làm nhỏ: học tập, lao động, giữ gìn bản sắc quê hương.

  • Giáo dục truyền thống không chỉ là kể lại chuyện xưa mà là sống những giá trị ấy mỗi ngày.

  • Hơn hết, hành trình của Nguyễn Văn Hợp – từ chốt biên nguy hiểm đến làng quê bình yên – là minh chứng sống cho tinh thần “một tấc đất – một lòng dân”, cho ý chí của người Việt trong mọi hoàn cảnh. Và khi chúng ta đọc câu chuyện này, hãy ghi nhớ một điều: hòa bình hôm nay là kết quả của biết bao người giữ gìn thầm lặng, và trách nhiệm với Tổ quốc hôm nay bắt đầu từ mỗi người trong ta.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn
    Giữ mốc cùng non nước – Hành trình của Nguyễn Văn Hợp | Câu chuyện thời hoa lửa