GIỮ NẾP XƯA GIỮA NHỊP SỐNG MỚI
Có những người cựu chiến binh khi được hỏi về quá khứ thường chỉ cười hiền rồi nói: “Chuyện cũng bình thường thôi”. Nhưng chính trong cái “bình thường” ấy lại có biết bao điều đáng quý. Ông Đào Văn Ba, sinh năm 1948, từng mang cấp bậc Hạ sĩ, hiện sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh TDP Phúc Sơn, là một người như vậy. Câu chuyện của ông không mở ra bằng những chi tiết lớn lao, mà bằng nếp sống mộc mạc, chân chất của một người từng qua rèn luyện, rồi trở về gắn bó với quê hương.
Có những người cựu chiến binh khi được hỏi về quá khứ thường chỉ cười hiền rồi nói: “Chuyện cũng bình thường thôi”. Nhưng chính trong cái “bình thường” ấy lại có biết bao điều đáng quý. Ông Đào Văn Ba, sinh năm 1948, từng mang cấp bậc Hạ sĩ, hiện sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh TDP Phúc Sơn, là một người như vậy. Câu chuyện của ông không mở ra bằng những chi tiết lớn lao, mà bằng nếp sống mộc mạc, chân chất của một người từng qua rèn luyện, rồi trở về gắn bó với quê hương.
Với ông Ba, những năm tháng trong môi trường kỷ luật đã để lại nhiều thói quen khó phai. Đó là sự đúng giờ, sự cẩn thận, tinh thần nói ít làm nhiều và ý thức tôn trọng việc chung. Ông không xem những điều ấy là chuyện đặc biệt, bởi với người lính, đó là nếp sống cần có. Nhưng khi trở về đời thường, chính những thói quen tưởng nhỏ ấy lại trở thành cách ông giữ gìn phẩm chất của mình: sống ngay thẳng, không hời hợt, không dễ dãi với bản thân và luôn quý trọng tình nghĩa xóm làng.
Tham gia Hội Cựu chiến binh từ ngày 10/03/2010, ông Ba có thêm điều kiện gặp gỡ, sinh hoạt cùng những người từng chung một thời rèn luyện. Ở TDP Phúc Sơn, ông không chọn cách nói nhiều về mình. Ông góp mặt trong chi hội bằng sự giản dị: tham gia sinh hoạt khi có điều kiện, lắng nghe ý kiến của anh em, động viên con cháu sống có nền nếp, nhắc người trẻ biết quý trọng công sức của thế hệ đi trước. Đôi khi, một lời nhắc nhẹ nhàng của người lớn tuổi lại có sức nặng hơn nhiều bài học dài.
Điều đáng trân trọng ở ông là cách ông nhìn cuộc sống hôm nay bằng sự bình tâm. Ông hiểu rằng thời nào cũng có khó khăn riêng. Thế hệ trước gian khó vì thiếu thốn, vì những năm tháng đất nước còn nhiều thử thách; thế hệ trẻ hôm nay lại cần bản lĩnh để không sống vội, không thờ ơ với gia đình, quê hương và cộng đồng. Vì vậy, điều ông muốn gửi gắm không phải là những lời răn dạy nặng nề, mà là một mong muốn giản dị: người trẻ hãy sống tử tế, biết làm việc đến nơi đến chốn và biết giữ tình nghĩa với bà con lối xóm.
Câu chuyện về ông Đào Văn Ba là một mảnh ghép mộc mạc trong Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”. Ở đó, “hoa lửa” không chỉ là ký ức của một thời gian khó, mà còn là ngọn lửa được giữ lại trong nếp sống chân thành, cần mẫn và trách nhiệm. Giữa nhịp sống mới, những con người như ông vẫn lặng lẽ nhắc chúng ta về giá trị của sự giản dị, kỷ luật và nghĩa tình.



