Giữ nhịp chèo giữa dòng sông lặng
Nguyễn Văn Nhàn gắn bó cả đời với chiếc ghe nhỏ trên những con sông chằng chịt của miền Tây. Trong chiến tranh, con sông không còn yên bình mà trở thành tuyến đường vận chuyển quan trọng.
Ông nhận nhiệm vụ chở cán bộ, vũ khí và lương thực qua các vùng kiểm soát gắt gao. Ban ngày, ông vẫn là người chài lưới bình thường. Nhưng ban đêm, chiếc ghe của ông lặng lẽ lướt đi, không ánh đèn, không tiếng động.
Ông thuộc từng khúc sông, từng con nước. Có đoạn phải đi sát bờ, có đoạn phải lợi dụng thủy triều để tránh bị phát hiện. Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với nguy hiểm.
Một đêm, khi đang đưa một nhóm cán bộ qua sông, ông phát hiện ánh đèn tuần tra. Không chần chừ, ông cho ghe trôi theo dòng nước, giả vờ như một chiếc ghe bỏ không. Nhờ sự bình tĩnh ấy, mọi người đã thoát khỏi vòng vây.
Cuộc đời ông trôi theo dòng nước, lặng lẽ nhưng bền bỉ. Và chính những con người như ông đã giữ cho những “dòng chảy cách mạng” không bao giờ bị ngắt quãng.



