Giữ Nhịp Đất Mẹ: Ngọn Lửa Làng Xã Và Mùa Trái Ngọt Hậu Phương
"Bom cày xới đất, ta ươm mầm sống mới / Giữ vững làng quê, giữ nhịp đập tiền phương." Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi những người khỏe mạnh nhất đều đã ra tiền tuyến, gánh nặng kiến thiết và duy trì nhịp sống ở hậu phương đặt lên vai những người cán bộ xã, cán bộ cơ sở. Dù ở miền xuôi hay miền ngược sương gió, họ chính là những "người giữ lửa" kiên cường nhất, biến mỗi thôn xóm, bản làng thành một pháo đài bất khả xâm phạm về cả quân sự lẫn kinh tế.
"Bom cày xới đất, ta ươm mầm sống mới / Giữ vững làng quê, giữ nhịp đập tiền phương."
Trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt, khi những người khỏe mạnh nhất đều đã ra tiền tuyến, gánh nặng kiến thiết và duy trì nhịp sống ở hậu phương đặt lên vai những người cán bộ xã, cán bộ cơ sở. Dù ở miền xuôi hay miền ngược sương gió, họ chính là những "người giữ lửa" kiên cường nhất, biến mỗi thôn xóm, bản làng thành một pháo đài bất khả xâm phạm về cả quân sự lẫn kinh tế.
Lửa Đạn Bom Và Những Trang Sổ Nghị Quyết Dưới Hầm Quản lý hành chính thời chiến là một công việc đầy hiểm nguy và gian truân. Kẻ thù trút bom dội pháo bất kể ngày đêm hòng làm tê liệt bộ máy điều hành của ta từ cấp cơ sở.
Lửa thử thách những người cán bộ không chỉ là những trận càn quét, mà là sức ép phải duy trì trật tự, ổn định đời sống nhân dân giữa muôn vàn thiếu thốn.
Dưới những ngọn đèn dầu leo lét trong hầm chữ A, những bảng theo dõi nghị quyết, những sổ chấm công, chấm cơm hay bảng theo dõi kế hoạch của xã vẫn được ghi chép cẩn thận bằng những nét chữ nắn nót. Bất chấp nhà cửa bị thiêu rụi, sổ sách hành chính và những kế hoạch huy động sức dân làm đường giao thông, đào giao thông hào vẫn được thực thi một cách chính xác và kỷ luật nhất.
Giọng Nói Của Báo Cáo Viên Và Mầm Cây Trái Ngọt Để giữ vững tinh thần cho nhân dân, người cán bộ cơ sở đồng thời phải là những người báo cáo viên, tuyên truyền viên xuất sắc nhất. Sân khấu của họ có khi chỉ là một khoảng sân đình lở loét vết bom, hay một góc rừng sau giờ lao động.
Hoa của mặt trận này nở ra từ giọng nói dõng dạc, truyền cảm và bầu nhiệt huyết của người cán bộ. Họ đứng trước bà con, truyền đạt những thông tin chiến thắng từ tiền tuyến, vận động nhân dân đóng góp sức người sức của, hay tổ chức những đại hội lớn để quy tụ lòng dân. Những bài diễn thuyết mộc mạc mà đanh thép ấy chính là đóa hoa của niềm tin, xua tan đi sự hoang mang, sợ hãi.
Hoa còn bừng nở từ chính những nỗ lực làm kinh tế, khuyến nông thời chiến. Ở những vùng đất cằn cỗi hay ngay trên bờ hố bom, người cán bộ xã lội ruộng cùng dân, hướng dẫn bà con tăng gia sản xuất. Họ ươm trồng những giống cây mới, biến mảnh đất khô cằn thành những miệt vườn trĩu quả, những giàn dưa lê ngọt lành. Những nông sản ấy không chỉ nuôi sống người dân địa phương mà còn được đóng gói cẩn thận, theo những chuyến xe lăn bánh gửi ra chiến trường, mang theo cả hương vị ngọt ngào của quê nhà tiếp sức cho người lính.
Khúc Tráng Ca Của Những Người Giữ Đất
Hành trình của những người cán bộ xã thời khói lửa đã định nghĩa lại khái niệm về sự anh hùng:
Lửa: Ngọn lửa chiến tranh tàn phá quê hương đã tôi luyện nên bản lĩnh quản lý và tổ chức tuyệt vời của bộ máy chính quyền cơ sở. Họ là những người đứng mũi chịu sào, lấy thân mình chắn bão cho nhân dân.
Hoa: Sự trù phú của những ruộng lúa, vườn cây và sự gắn kết bền chặt của tình làng nghĩa xóm chính là những đóa hoa rực rỡ nhất.
Sức mạnh của cả một dân tộc được xây lên từ những nền móng vững chắc ở từng thôn, từng xã. Dù thời gian có trôi đi, những trang sổ ghi chép ố vàng và hình ảnh người cán bộ tuyên truyền đứng giữa sân đình làng năm xưa vẫn mãi là một phần linh hồn không thể thiếu trong bản trường ca "Hoa Lửa" của đất nước.



