GIỮ NƯỚC KHÔNG CHỈ BẰNG GƯƠM GIÁO
Có một điều đặc biệt trong những cuộc kháng chiến thời Trần: quân đội không phải là lực lượng duy nhất bảo vệ đất nước.
Phía sau chiến trường là cả một xã hội cùng tham gia.
Khi quân đội cần lương thực, người dân cung cấp.
Khi cần thuyền, những người dân sông nước góp sức.
Khi quân đội cần thông tin, người dân hỗ trợ.
Khi quân địch tiến đến, nhân dân tìm cách bảo vệ làng xóm và hỗ trợ quân ta.
Trần Hưng Đạo hiểu rất rõ sức mạnh ấy.
Ông không xem nhân dân chỉ là hậu phương.
Nhân dân chính là một phần của cuộc kháng chiến.
Bởi vậy, trong chiến lược của ông, việc bảo vệ lực lượng và bảo vệ nhân dân luôn có ý nghĩa quan trọng.
Một đất nước nhỏ có thể chống lại một đế quốc mạnh không chỉ nhờ những thanh gươm sắc bén.
Đó còn là sức mạnh của địa hình, lòng dân, sự đoàn kết và ý chí độc lập.
Quân Nguyên – Mông có thể chiếm được một thành trì.
Nhưng họ khó có thể khuất phục một dân tộc mà ở đó mỗi người dân đều có ý thức bảo vệ quê hương.
Đó chính là điều khiến cuộc kháng chiến của Đại Việt trở nên đặc biệt.
Bài học: Bảo vệ Tổ quốc không chỉ là nhiệm vụ của quân đội. Sức mạnh quốc gia được tạo nên từ sự chung tay của toàn xã hội.



