Cựu chiến binh

GIỮ THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – GIỮ TỪNG TẤC ĐẤT

Bài viết tái hiện cuộc chiến khốc liệt tại Thành Cổ Quảng Trị, nơi người lính Việt Nam chiến đấu và hy sinh để giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc, thể hiện tinh thần “còn người còn đất”.

Hưng Yên23/12/2025Bùi Cẩm Bích 5C (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thành Cổ Quảng Trị – hai tiếng ấy đối với ông Vũ Trọng Rạng không chỉ là một địa danh, mà là biểu tượng của sự khốc liệt, hy sinh và lòng quả cảm đến tận cùng của người lính Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Khi đơn vị ông có mặt tại Thành Cổ vào tháng 6 năm 1972, nơi đây đã trở thành tâm điểm của bom đạn. Địch huy động sức mạnh quân sự tối đa: B52 rải thảm, pháo mặt đất, pháo hạm từ biển bắn vào, máy bay gầm rú suốt ngày đêm. Mặt đất rung chuyển không ngừng, từng mảng tường thành bị san phẳng, cây cối cháy trụi.

Người lính không có nhiều lựa chọn. Họ đào hào sâu hơn, làm hầm kiên cố hơn, bám trụ trong lòng đất để sống và chiến đấu. Có những ngày, bom nổ liên hồi đến mức không phân biệt được ngày hay đêm. Đất đá đổ sập, hầm hào bị phá hủy, nhưng ngay sau đó, những bàn tay trần lại tiếp tục đào, tiếp tục bám trụ.

Khẩu hiệu “Giữ thành bằng mọi giá” không chỉ là mệnh lệnh, mà trở thành lời thề. Mỗi mét đất ở Thành Cổ đều thấm máu đồng đội. Có người vừa rời hầm lên chiến đấu đã ngã xuống, có người bị vùi lấp trong bom đạn, không kịp gọi tên ai.

Ông Rạng kể rằng, có những thời điểm đơn vị chỉ còn lại một nửa quân số, nhưng không ai rút lui. Ai còn sống là còn chiến đấu. Khi đạn dược cạn dần, họ dùng cả lựu đạn, dùng súng thu được của địch để phản công.

Giữ Thành Cổ không chỉ là giữ một vị trí quân sự, mà là giữ danh dự của dân tộc, giữ niềm tin của hậu phương. Mỗi người lính hiểu rằng, nếu lùi một bước, Tổ quốc sẽ phải trả giá bằng máu của hàng vạn người khác.

Trong mưa bom bão đạn, tình đồng đội càng trở nên thiêng liêng. Người bị thương được che chắn bằng thân mình của đồng đội. Có những chiến sĩ trước lúc hy sinh vẫn nhắc nhau: “Đừng để mất thành.”

Cuối cùng, Thành Cổ Quảng Trị đã trở thành biểu tượng bất tử của ý chí Việt Nam. Dù bom đạn có thể san phẳng mọi thứ trên mặt đất, nhưng không thể khuất phục được tinh thần con người.

Hôm nay, khi đứng trước Thành Cổ đã được trùng tu, ông Rạng lặng im rất lâu. Bởi dưới mỗi viên gạch, mỗi tấc đất ấy là máu xương của bao đồng đội. Và với ông, được sống sót trở về cũng chính là mang theo trách nhiệm kể lại – để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn