“Giữ thành Hà Nội đến hơi thở cuối cùng”
Nguyễn Tri Phương (1800–1873) là một danh tướng triều Nguyễn, từng chỉ huy chống quân Pháp tại Đà Nẵng và Hà Nội. Năm 1873, khi thành Hà Nội thất thủ, ông bị thương và bị quân Pháp bắt. Ông từ chối hợp tác với đối phương và qua đời sau đó, trở thành biểu tượng của khí tiết và lòng trung nghĩa.
Cuối thế kỷ XIX, thực dân Pháp bắt đầu mở rộng cuộc xâm lược Việt Nam.
Năm 1858, quân Pháp tấn công Đà Nẵng. Nguyễn Tri Phương được giao chỉ huy chống quân xâm lược.
Ông tổ chức phòng thủ, xây dựng hệ thống đồn lũy và tìm cách ngăn chặn bước tiến của quân Pháp.
Sau nhiều tháng chiến đấu, quân Pháp không đạt được mục tiêu nhanh chóng chiếm Đà Nẵng.
Năm 1873, quân Pháp tiến đánh Bắc Kỳ. Nguyễn Tri Phương khi đó đang giữ chức Tổng đốc Hà Nội và trực tiếp chỉ huy phòng thủ thành.
Ngày 20/11/1873, quân Pháp tấn công thành Hà Nội.
Nguyễn Tri Phương chỉ huy quân sĩ chống trả. Trong trận chiến, ông bị thương nặng và bị bắt.
Quân Pháp tìm cách cứu chữa và dụ ông hợp tác.
Nhưng Nguyễn Tri Phương từ chối.
Ông không chấp nhận cộng tác với quân xâm lược.
Sau khi thành Hà Nội thất thủ, ông tuyệt thực và qua đời.
Câu chuyện ấy trở thành biểu tượng về khí tiết của một người tướng trong thời điểm đất nước lâm nguy.
Dù không thể cứu được thành, Nguyễn Tri Phương vẫn lựa chọn giữ gìn danh dự và lòng trung nghĩa đến cuối cùng.
Lịch sử cần được nhìn nhận đầy đủ, trong đó có những thất bại và hạn chế của từng thời kỳ. Nhưng phẩm chất của những con người dám đứng trước kẻ thù và giữ vững khí tiết vẫn là điều đáng trân trọng.



