GIỮ THÔNG TIN LIÊN LẠC GIỮA ĐÊM MƯA
Trong thời gian làm nhiệm vụ tại biên giới phía Bắc, bác Phạm Văn Hòa cùng đồng đội nhiều lần phải duy trì thông tin liên lạc trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Giữa đêm mưa lớn nơi núi rừng, người lính thông tin vẫn kiên trì bám vị trí để đảm bảo đường truyền không bị gián đoạn. Ký ức ấy trở thành một phần không thể quên trong quãng đời quân ngũ của bác.
Người viết nhận ra rằng phía sau sự thông suốt của các mệnh lệnh nơi tuyến đầu là sự thầm lặng của những người lính thông tin. Đối với bác Phạm Văn Hòa, đêm giữ liên lạc giữa mưa rừng là ký ức rất sâu sắc của thời quân ngũ. “Hôm đó mưa rất to,” bác kể chậm rãi. Do ảnh hưởng của thời tiết, hệ thống liên lạc tại một khu vực bất ngờ gặp trục trặc. “Nếu mất liên lạc sẽ rất nguy hiểm,” bác nói. Người viết hình dung màn mưa dày đặc phủ kín núi rừng trong đêm tối lạnh giá. “Đường đi lúc đó rất khó,” bác nhớ lại. Ngay khi nhận nhiệm vụ, bác cùng đồng đội nhanh chóng mang theo thiết bị để kiểm tra đường dây. “Ai cũng khẩn trương,” bác kể. Nhiều đoạn dây thông tin đi qua khu vực đồi dốc và cây rừng rậm rạp. “Có đoạn phải lần từng bước,” bác nói. Người viết cảm nhận rõ sự gian khó mà người lính thông tin phải đối mặt trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt. Điều khiến bác nhớ nhất là lúc cả nhóm phát hiện một đoạn dây bị đứt do cây ngã. “Mưa lớn làm cây đổ xuống,” bác kể. Trong bóng tối, mọi người phải dùng đèn pin nhỏ để tìm vị trí hư hỏng và nối lại đường dây. “Tay lạnh run nhưng vẫn phải làm,” bác cười nhẹ. Dù quần áo ướt sũng và bùn đất bám đầy người nhưng không ai bỏ vị trí. “Ai cũng cố gắng hoàn thành nhiệm vụ,” bác nói. Người viết nhận ra rằng tinh thần trách nhiệm chính là điều giúp người lính vượt qua mọi khó khăn. Sau nhiều giờ sửa chữa giữa đêm mưa, hệ thống liên lạc cuối cùng cũng hoạt động trở lại. “Nghe tín hiệu thông là ai cũng mừng,” bác kể. Khoảnh khắc ấy khiến mọi người quên hết mệt nhọc và lạnh giá. “Cảm giác rất tự hào,” bác nói. Sau này trở về xã Hoằng Thanh, mỗi khi nghe tiếng mưa lớn về đêm, bác lại nhớ đến lần làm nhiệm vụ năm xưa. “Nghe mưa là nhớ thời lính,” bác cười nhẹ. Trong căn nhà nhỏ nơi quê biển, ký ức về đêm giữ liên lạc giữa mưa rừng vẫn luôn được bác gìn giữ như một phần tuổi trẻ đầy trách nhiệm. “Đó là kỷ niệm tôi không bao giờ quên,” bác kể chậm rãi. Chiều xuống trên quê hương, tiếng sóng biển vang xa như hòa cùng nhịp ký ức của một thời hoa lửa. Cuối câu chuyện, bác Phạm Văn Hòa nhẹ nhàng nói: “Người lính thông tin phải luôn giữ vững liên lạc dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào.”


