GIỮ TRẬN ĐỊA TRONG MƯA BOM
GIỮ TRẬN ĐỊA TRONG MƯA BOM
Sau lần đầu đối mặt với bom đạn, ông Trần Đăng Sơn dần quen với nhịp sống nơi chiến trường. Nỗi sợ không mất đi, nhưng được giấu sâu hơn, nhường chỗ cho sự tỉnh táo và ý thức kỷ luật của một người lính. Ông hiểu rằng, trong chiến tranh, chỉ một giây lơ là cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống của mình và đồng đội.
Có một trận đánh mà ông Sơn nhớ rất lâu. Hôm ấy, đơn vị được lệnh giữ trận địa, không được rời vị trí dù bất cứ hoàn cảnh nào. Ngay từ sáng sớm, máy bay địch đã quần thảo trên đầu. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc bầu trời, báo hiệu một ngày không yên.
Bom bắt đầu trút xuống. Mặt đất rung lên từng hồi, đất đá bắn tung, khói bụi mù mịt. Ông Sơn cùng đồng đội bám chặt chiến hào, tay giữ chắc vũ khí. Có lúc bom nổ gần đến mức đất vùi cả người, tai ù đi, mắt cay xè, nhưng khi nghe khẩu lệnh, ông vẫn gượng dậy, kiểm tra lại vị trí và tiếp tục nhiệm vụ.
Cơn mưa bom kéo dài từ sáng đến chiều. Nước mưa hòa với bùn đất, chiến hào trơn trượt, lạnh buốt. Đói, mệt, nhưng không ai dám rời vị trí. Mỗi người lính hiểu rằng, phía sau mình là đồng đội, là tuyến phòng thủ, là sự an toàn của cả đơn vị.
Khi đêm xuống, bom đạn thưa dần. Trời tối đen, chỉ còn mùi khói thuốc súng nồng nặc. Ông Sơn được phân công trực gác. Giữa màn đêm tĩnh lặng, ông ngồi tựa vào chiến hào, mắt dõi về phía trước, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Trong khoảnh khắc yên ắng hiếm hoi ấy, ông nghĩ đến quê nhà Vĩnh Bảo, nghĩ đến cha mẹ, nghĩ đến những ngày yên bình nơi làng quê mà ông và bao người khác đang cố gắng gìn giữ.
Sau trận giữ trận địa ấy, đơn vị của ông Sơn vẫn đứng vững. Dù có người bị thương, có mất mát, nhưng nhiệm vụ đã hoàn thành. Ông Sơn hiểu rằng, chiến thắng không chỉ đến từ những trận đánh lớn, mà còn từ sự bền bỉ, kiên cường trong những giờ phút cam go nhất.


