Người có công giúp đỡ cách mạng

Giữ trâu bò cho dân giữa mưa bom

Lào Cai01/12/2025PHẠM THỊ THANH (ĐOÀN XÃ XUÂN QUANG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

GIỮ TRÂU BÒ CHO DÂN GIỮA MƯA BOM

(Câu chuyện về bà Nguyễn Thị Láng)

Những năm chiến tranh phá hoại, vùng quê Vĩnh Bảo – Hải Phòng ngày nào cũng phải đối mặt với bom đạn. Nhưng đời sống của người dân vẫn phải tiếp tục: cày cấy, thu hoạch, chăn nuôi… Trong làng Trấn Dương, trâu bò là tài sản lớn nhất của mỗi gia đình, mất một con trâu là coi như mất cả sức kéo cho cả vụ mùa.

Vì thế, dân quân tự vệ ngoài nhiệm vụ trực chiến còn phải giúp dân bảo vệ đàn gia súc trong những đợt sơ tán khẩn cấp. Bà Nguyễn Thị Láng – khi đó mới ngoài đôi mươi – luôn là người xung phong đi đầu trong những việc khó khăn như vậy.

Buổi chiều nhuốm khói bom

Một buổi chiều tháng 6 năm 1972, máy bay Mỹ bất ngờ ập đến, ném bom dọc theo cánh đồng Đông Sở. Bà con đang chăn trâu bò hoảng hốt chạy về hầm trú ẩn, nhiều con trâu, con bò bị đứt dây, chạy tán loạn giữa đồng.

Tin báo về xã: “Trâu bò chạy lung tung, nếu bom đánh tiếp là mất hết!”

Không đợi ai ra lệnh, bà Láng cùng ba nữ dân quân khác lao ngay ra cánh đồng. Khói bom còn bay mù mịt, đất đá nóng hổi dưới chân, tiếng máy bay vẫn gầm rú phía xa. Nhưng đàn gia súc đang chạy tán loạn, nếu không gom lại kịp, chúng có thể lao xuống mương hoặc vào khu vực chưa nổ bom bi – nguy hiểm vô cùng.

Chạy giữa làn bom để giữ tài sản cho dân

Bà Láng cầm một nhành tre, vừa chạy vừa hô lớn:
Dồn vào đây! Con nào tách đàn thì giữ nó lại!

Một con trâu cái hoảng loạn vừa chạy vừa giật dây. Bà đuổi theo, tay nắm được dây thừng đúng lúc máy bay bổ nhào lần hai, thả loạt bom xuống bờ mương cách đó không xa. Sức ép hất bà ngã dúi xuống, đất cát văng đầy mặt. Nhưng khi nghe tiếng trâu kêu, bà bật dậy ngay, tiếp tục kéo nó về phía vùng an toàn.

Ba nữ dân quân còn lại cũng chia nhau đuổi theo từng con, tiếng gọi, tiếng huýt sáo vang cả cánh đồng. Kết thúc đợt bom, cả đàn trâu bò – hơn hai chục con – được dồn vào khu đất thấp có giao thông hào che chắn.

Những người dân chạy từ hầm trú ẩn ra, thấy đàn trâu bò an toàn liền òa khóc, chạy đến cảm ơn không ngớt.

Một việc nhỏ, một nghĩa lớn

Khi mọi người khen, bà Láng chỉ cười hiền:
Trâu bò còn thì dân còn cái để làm ăn. Mình là dân quân, giữ được giọt mồ hôi của dân là vui rồi.

Chiều hôm đó, ai cũng mệt nhoài, tay chân đầy bụi đất, áo rách vài chỗ vì mảnh tre và mảnh bom. Nhưng đứng nhìn đàn trâu bò đủ cả, bà Láng thấy lòng nhẹ bẫng – như vừa giữ được cả mùa vụ cho dân làng.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, giờ sống tại thôn Tân Thượng, xã Xuân Quang, Lào Cai, kể lại chuyện ấy bà vẫn cười:
Bom đạn sợ thật, nhưng sợ nhất là để dân mất trâu. Mất trâu là mất cả kế sinh nhai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn