Bài viết

Giữ trời, giữ nước, giữ niềm tin

Tây Ninh14/05/2026Đặng Nguyễn Ngọc Hân (Trần Hanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tiết học hoạt động trải nghiệm đầu tuần như mọi lần, hôm nay cô giáo em đặt biệt kể về một vị tướng quân đội đã trải qua các cuộc chiến tranh đó là Trung tướng Trần Hanh, ông là người đầu tiên bắn rơi "Thần Sấm" F105. Trong trận chiến đó, Biên đội máy bay MiG -17 gồm phi công Trần Hanh và 3 đồng đội đã anh dũng, mưu trí bắn hạ được 2 máy bay "Thần Sấm" F105 và cũng là chiếc F105 đầu tiên bị bắn rơi trong lịch sử nước ta

Đất nước Việt Nam chúng ta đã trải qua các cuộc chiến tranh khốc liệt để giành lại độc lập, tự do. Trong những năm tháng bom đạn ác liệt ấy, hàng trăm, hàng triệu người không tiếc tuổi xuân mà sẵn sàng cầm súng lên chiến đấu vì Tổ quốc. Trong những người ưu tú đáng kính ấy em đã khâm phục - Trung tướng Trần Hanh, một người lính kiên cường giàu tình yêu với nước, đã dành trọn một cuộc đời của mình để bảo vệ non sông đất nước.

Trung tướng Trần Hanh sinh năm 1932; quê TP. Nam Định, tỉnh Nam Định. Ông nguyên là ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa IV; đại biểu Quốc hội các khóa VI, VIII, XI, XII. Bên cạnh đó, ông còn là nguyên thứ trưởng Bộ Quốc phòng, tham gia cách mạng từ sớm và trải qua nhiều cương vị công tác trong quân đội.

Trong suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, dù ở đâu và trên cương vị nào, đồng chí cũng tỏ rõ phẩm chất của một chiến sĩ cộng sản kiên trung, luôn nỗ lực phấn đấu hết mình vì sự nghiệp cách mạng của Đảng và dân tộc Việt Nam; trong đó, những dấu ấn của Trung tướng Trần Hanh với lực lượng Phòng không - Không quân vẫn sẽ còn mãi, không chỉ trực tiếp góp phần xây dựng lực lượng Phòng không - Không quân lớn mạnh, trưởng thành mà còn góp phần to lớn vào những chiến công vang dội của Quân đội nhân dân Việt Nam trong sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc.

Trung tướng Trần Hanh sinh ra trong một thời điểm nước nhà chìm trong khói lửa do chiến tranh gây ra. Từ khi còn bé ông đã chứng kiến quê hương của mình bị bom đạn phá tan hoang, người dân phải chịu nổi đau thương, mất mát tài sản, mất đi người thân. Chính vì điều đó, ông đã căm thù quân giặc sâu sắc trong lòng và ý chí của ông kêu gọi ông phải đứng lên chiến đấu để bảo vệ quê hương mình được sinh ra. Ông không chọn sống một cuộc sống yên bình bên hậu phương mà ông quyết định chọn gia nhập vào quân ngũ, ong khoác lên mình màu xanh áo lính – màu của niềm tin và khát vọng gìn giữ cuộc sống bình yên, mang lại hòa bình cho nhân dân. Bước vào quân ngũ, ông mang theo một trái tim rực cháy nhiệt huyết và tinh thần cống hiến.

Ông nhập ngũ khi chỉ mới 17 tuổi những tháng năm ở trong chiến trường là những chuỗi ngày khó khăn gian lao đối với Trung tướng Trần Hanh và đồng đội. Đó là những cuộc hành quân băng rừng lội suối là những đêm thức trắng, giữa rừng núi sâu nghe tiếng động cơ máy bay chở theo bom bay trên đầu, là những buổi cơm ăn vội vàng chan với nước mắt không phải vì sợ địch mà là vì nhớ nhà và thương cho đồng đội. Có những lúc quân ta bị quân địch bao vây đạn nổ liên hồi, khói bụi đầy trời đến nghẹt thở. Nhưng trong hoàn cảnh ấy ông không hoảng sợ hay lo lắng gì, ông vẫn giữ tinh thần bình tĩnh, trấn an, động viên động đội bất cứ chuyện gì cũng không được lùi bước trước quân địch.

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị ông đã nhận được nhiệm vụ phải giữ vững trận địa để bảo vệ tuyến đường tiếp tế cho quân ta. Quân địch liên tục ném bom về phía ta khiến cây cối đổ ngã, mặt đất rung chuyển dữ dội. Nhiều chiến sĩ không né kịp bị thương nhưng Trung tướng Trần Hanh cùng động đội vẫn kiên cường bám trụ. Ông đã trực tiếp chỉ huy quân ta chiến đấu, vừa cứu thương binh vừa mở ra tổ chức phản công. Nhờ vào sự dũng cảm ấy, đơn vị của ông đã hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Hình ảnh Trung tướng Trần Hanh đứng lên chỉ huy quân ta phản công và cứu binh khiến em vô cùng khâm phục và ngưỡng mộ sự kiên cường, dũng cảm không sợ quân địch của ông.

Điều em cảm thấy bất ngờ nhất ở ông vào năm 1967 ông là một trong những phi công đầu tiên của không quân nhân dân được Đảng, Nhà nước tuyên dương Anh hùng Lực Lượng Vũ Trang Nhân Dân. Ngày 20/11/1971 ông đã trực tiếp chỉ huy và động viên phi công Vũ Đình Rạng cũng là phi công đầu tiên trên thế giới bắn hạ "pháo đài bay" B52.

Với sự đóng góp xuất sắc trong sự nghiệp của ông Đảng, Nhà nước và Quân đội giao đảm nhiệm nhiều chức vụ cao: Tư lệnh Quân chủng không quân, Phó Tổng Tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Việt Nam, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng.

Em nghe cô kể về cuộc đời chiến đấu của Trung tướng Trần Hanh, em càng hiểu ra hòa bình mà chúng em đang có không hề tự nhiên mà có. Phải đánh đổi bằng máu, nước mắt, và đánh đổi cả tuổi xuân của các chiến sĩ. Có những người đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường, có những người trở về trên người toàn là thương tích của chiến tranh gây ra những trong lòng các chiến sĩ vẫn giữ một trái tim nồng nàn tình yêu thương đất nước.

Em kính phục không chỉ bởi lòng dũng cảm của ông mà còn kính phục ông sự kiên cường. Ông đã sống một cuộc sống thật đẹp dù chiến tranh đã hết nhưng ông mang lại cho thế hệ sau này những ngọn lửa yêu nước, cháy sáng trong lòng.

Em là một học sinh và đang sống trong hòa bình, bình yên mà cha ông đã đánh đổi mạng sống mới có được nên em tự nhủ với bản thân cố gắng học tập thật tốt, chăm ngoan và biết lắng nghe yêu thương mọi người xung quanh. Đó là những gì mà em có thể làm được, em tin rằng đó là cách thiết thực nhất để thể hiện lòng biết ơn đối với những cựu chiến binh như Trung tướng Trần Hanh.

Dù Trung tướng Trần Hanh tuổi đã cao và bệnh nặng, ông đã từ trần hồi 8 giờ 56 phút ngày 05/12/2024 tại nhà riêng của ông (hưởng thọ 93 tuổi). Ông không còn hiện diện trên đời nữa nhưng hình ảnh ông cùng bộ đồng phục người lính vẫn nằm mãi mãi trong trái tim người ở lại. Ông đã khép lại cuộc đời với những chiến công, lòng yêu nước và ý chí bất khuất của ông sẽ không bao giờ biến mất. Đối với em, Trung tướng Trần Hanh mãi là người cựu chiến binh em khâm phục nhất - như một ngọn lửa lớn soi sáng, dẫn lối em trên con đường học tập và rèn luyện, để trưởng thành và trở thành người có ích, đóng góp một phần công sức của mình cho sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giữ trời, giữ nước, giữ niềm tin | Câu chuyện thời hoa lửa