Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Giữ trọn lời thề dưới lá cờ Đảng

Giữ trọn lời thề dưới lá cờ Đảng Nhân vật: Cựu chiến binh Đinh Văn Nhức (sinh năm 1946), xã Sơn Tây Giữa núi rừng Sơn Tây hôm nay, cuộc sống đã bình yên. Những con đường bê tông nối dài đến từng bản làng, tiếng trẻ em cắp sách đến trường vang lên mỗi sáng. Ít ai biết rằng, trên mảnh đất yên bình ấy đã từng có những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi biết bao người con ưu tú đã gửi lại tuổi xuân để đổi lấy độc lập cho Tổ quốc. Một trong những người lính ấy là cựu chiến binh Đinh Văn Nhức, sinh năm 1946. Ở tuổi tám mươi, ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn còn nguyên vẹn trong ông. Ông kể, khi vừa tròn hai mươi tuổi, cán bộ cách mạng đến vận động thanh niên tham gia lực lượng. Niềm vui ấy không chỉ là niềm vui của một chàng trai trẻ, mà còn là khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương. Ngày đứng trước lá cờ Đảng, ông cùng đồng đội tuyên thệ. Lời thề ấy đã theo người lính trẻ suốt những năm tháng chiến đấu. Nhưng phía sau quyết định lên đường là một hoàn cảnh đầy trăn trở. Ở nhà, mẹ ông đau ốm, các em còn nhỏ. Ông hiểu rằng mình ra đi, gia đình sẽ thêm nhiều khó khăn. Thế nhưng, tình yêu quê hương đã thôi thúc ông gác lại tình riêng. "Sau ngày tuyên thệ, ông được phân công về đơn vị C5, làm nhiệm vụ chiến đấu trên địa bàn xã Sơn Dung, huyện Sơn Tây (cũ)." Từ đó, những cánh rừng, những con suối, những dãy núi hiểm trở trở thành chiến trường của người lính trẻ. Ông nhớ, quân địch thường đóng trên các điểm cao. Chúng còn dùng máy bay thả tiền đồng xuống làng bản, dụ dỗ đồng bào đi theo chúng. Nhưng đồng bào Sơn Tây vẫn một lòng tin cách mạng, âm thầm chở che, nuôi giấu bộ đội. Muốn tìm địch, bộ đội phải đi hết ngọn núi này sang ngọn núi khác, băng rừng, vượt suối, hành quân ngày đêm. Đói… Khát… Mệt… Nhưng không một ai lùi bước. Bởi trong trái tim người lính chỉ có một khát vọng. Đánh thắng giặc. Giành lại hòa bình. Trong tám trận đánh mà ông từng tham gia, điều khiến ông day dứt nhất là trận chiến tại Sơn Hà. Hôm ấy, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ xuống Sơn Hà để vận

Quảng Ngãi07/08/2026Xã Sơn Tây (Đoàn xã Sơn Tây)10 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giữ trọn lời thề dưới lá cờ Đảng

Giữ trọn lời thề dưới lá cờ Đảng

Nhân vật: Cựu chiến binh Đinh Văn Nhức (sinh năm 1946), xã Sơn Tây

Giữa núi rừng Sơn Tây hôm nay, cuộc sống đã bình yên. Những con đường bê tông nối dài đến từng bản làng, tiếng trẻ em cắp sách đến trường vang lên mỗi sáng. Ít ai biết rằng, trên mảnh đất yên bình ấy đã từng có những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nơi biết bao người con ưu tú đã gửi lại tuổi xuân để đổi lấy độc lập cho Tổ quốc.

Một trong những người lính ấy là cựu chiến binh Đinh Văn Nhức, sinh năm 1946. Ở tuổi tám mươi, ký ức về những năm tháng chiến đấu vẫn còn nguyên vẹn trong ông.

Ông kể, khi vừa tròn hai mươi tuổi, cán bộ cách mạng đến vận động thanh niên tham gia lực lượng.

Niềm vui ấy không chỉ là niềm vui của một chàng trai trẻ, mà còn là khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương.

Ngày đứng trước lá cờ Đảng, ông cùng đồng đội tuyên thệ.

Lời thề ấy đã theo người lính trẻ suốt những năm tháng chiến đấu.

Nhưng phía sau quyết định lên đường là một hoàn cảnh đầy trăn trở.

Ở nhà, mẹ ông đau ốm, các em còn nhỏ. Ông hiểu rằng mình ra đi, gia đình sẽ thêm nhiều khó khăn.

Thế nhưng, tình yêu quê hương đã thôi thúc ông gác lại tình riêng.

"Sau ngày tuyên thệ, ông được phân công về đơn vị C5, làm nhiệm vụ chiến đấu trên địa bàn xã Sơn Dung, huyện Sơn Tây (cũ)."

Từ đó, những cánh rừng, những con suối, những dãy núi hiểm trở trở thành chiến trường của người lính trẻ.

Ông nhớ, quân địch thường đóng trên các điểm cao.

Chúng còn dùng máy bay thả tiền đồng xuống làng bản, dụ dỗ đồng bào đi theo chúng.

Nhưng đồng bào Sơn Tây vẫn một lòng tin cách mạng, âm thầm chở che, nuôi giấu bộ đội.

Muốn tìm địch, bộ đội phải đi hết ngọn núi này sang ngọn núi khác, băng rừng, vượt suối, hành quân ngày đêm.

Đói…

Khát…

Mệt…

Nhưng không một ai lùi bước.

Bởi trong trái tim người lính chỉ có một khát vọng.

Đánh thắng giặc.

Giành lại hòa bình.

Trong tám trận đánh mà ông từng tham gia, điều khiến ông day dứt nhất là trận chiến tại Sơn Hà.

Hôm ấy, ông cùng đồng đội nhận nhiệm vụ xuống Sơn Hà để vận chuyển lương thực lên  đơn vị.

Bất ngờ, máy bay B-52 của địch xuất hiện.

Không có tiếng súng mở màn.

Chỉ có những loạt bom trút xuống dữ dội.

Đất trời rung chuyển.

Khói lửa bao trùm cả cánh rừng.

Giữa lúc hiểm nguy cận kề, ông và đồng đội lao mình xuống một con mương để tránh sức ép của bom.

Ông may mắn sống sót.

Nhưng người đồng đội thân thiết của ông đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Đến hôm nay, mỗi lần nhắc lại, đôi mắt người lính già vẫn đỏ hoe.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng nỗi đau mất đồng đội thì không bao giờ phai nhạt.

Ông bảo, nhiều lần bom nổ rất gần.

Có lần sức ép hất ông văng đi rất xa.

Tỉnh dậy, điều đầu tiên ông nghĩ đến là đồng đội.

Nhưng không phải ai cũng còn may mắn như ông.

Nhiều người đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Sơn Tây.

Máu của các anh đã hòa vào đất mẹ để hôm nay đất nước có được hòa bình.

Rồi ngày chiến thắng cũng đến.

Khi nghe tin đất nước thống nhất, ông lặng người.

Ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Nước mắt cứ thế lăn dài trên gương mặt người lính.

Đó là niềm vui của một người đã giữ trọn lời thề năm xưa.

Đất nước độc lập.

Quê hương sạch bóng quân thù.

Chiến tranh đã qua đi.

Những kỷ vật năm xưa không còn nữa.

Điều còn lại là những tấm huân, huy chương được Đảng và Nhà nước trao tặng cùng những ký ức không thể nào quên.

Ông nâng niu từng tấm huân, huy chương và nói:

“Đây không chỉ là của tôi… mà còn là của những đồng đội đã hy sinh…”

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những hố bom năm nào đã được phủ xanh bởi màu của núi rừng. Tiếng bom đạn đã nhường chỗ cho tiếng cười của trẻ thơ, tiếng trống trường và những bước chân đến lớp.

Đối với các em học sinh, chiến tranh chỉ còn là những trang sách lịch sử. Nhưng với cựu chiến binh Đinh Văn Nhức, đó là những ký ức không bao giờ phai nhạt.

Ông chọn kể lại câu chuyện của mình không phải để nhắc về những mất mát, mà để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình có giá trị biết bao.

Lời dặn dò mộc mạc của người lính già không chỉ là lời nhắn gửi dành cho những học sinh đang ngồi trước mặt ông hôm nay, mà còn là thông điệp gửi đến tất cả chúng ta.

Mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh.

Thế hệ của ông đã cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Thế hệ hôm nay không còn đối mặt với bom đạn, nhưng có trách nhiệm học tập, rèn luyện, gìn giữ hòa bình, xây dựng quê hương ngày càng giàu mạnh để xứng đáng với sự hy sinh của cha ông.

Có những câu chuyện sẽ khép lại khi người kể không còn nữa.

Nhưng cũng có những câu chuyện sẽ tiếp tục được kể bởi những người lắng nghe.

Hôm nay, ngọn lửa yêu nước được truyền từ người cựu chiến binh tóc bạc sang những ánh mắt trong trẻo của các em học sinh.

Đó chính là sự tiếp nối đẹp nhất của truyền thống.

Đó cũng là ý nghĩa thiêng liêng của những "Câu chuyện thời hoa lửa" – để lịch sử không chỉ được ghi trong sách, mà còn được lưu giữ trong trái tim của mỗi thế hệ người Việt Nam.

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://drive.google.com/file/d/1nSBmT-aOHgRwuPcgxQKXFk3qtUgU3zIo/view?usp=drive_link
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn