Giữ trọn lời thề năm ấy
Giữ trọn lời thề năm ấy
Khi được hỏi điều gì khiến mình tự hào nhất trong cuộc đời, đồng chí … chỉ mỉm cười và nói: “Tôi đã sống một thời tuổi trẻ không hối tiếc.”
Những năm tháng tham gia lực lượng Thanh niên xung phong là quãng thời gian không thể nào quên. Nhiệm vụ của đơn vị khi ấy là bảo đảm giao thông thông suốt, kịp thời khắc phục hậu quả sau mỗi trận bom, vận chuyển lương thực, đạn dược ra tiền tuyến. Công việc nặng nhọc, điều kiện thiếu thốn, nhưng ai cũng xác định rõ trách nhiệm của mình.
Có những lúc đối mặt với hiểm nguy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Nhưng chính tinh thần quả cảm, niềm tin vào ngày mai độc lập đã giúp họ vượt qua tất cả. Đồng chí nhớ mãi hình ảnh những người đồng đội cùng nhau hát vang giữa núi rừng, lấy tiếng hát át tiếng bom, lấy niềm tin xua tan sợ hãi.
Hòa bình lập lại, đồng chí trở về quê hương với hai bàn tay trắng. Phát huy tinh thần xung kích năm xưa, đồng chí tích cực tham gia lao động sản xuất, gương mẫu trong các phong trào tại địa phương, tích cực vận động con cháu và đoàn viên thanh niên sống có lý tưởng, trách nhiệm với cộng đồng.
Đối với thế hệ trẻ hôm nay, đồng chí luôn nhắn nhủ: tuổi trẻ chỉ thật sự có ý nghĩa khi biết sống vì tập thể, vì quê hương, đất nước. Lời thề năm ấy không chỉ là lời hứa của một thời chiến mà còn là kim chỉ nam cho suốt cuộc đời.
Câu chuyện của đồng chí là một “hoa lửa” lặng lẽ nhưng bền bỉ. Ngọn lửa ấy không rực rỡ ồn ào, nhưng đủ ấm để sưởi sáng niềm tin và tiếp thêm động lực cho lớp trẻ hôm nay tiếp bước cha anh.


