Cựu chiến binh

GIỮ TRỌN LỜI THỀ NƠI BIÊN GIỚI LẠNG SƠN

Năm 1979, từ thôn Phúc Thọ, bác Lê Viết Ba khoác ba lô lên đường bảo vệ biên cương Tổ quốc. Ba năm quân ngũ gắn với núi đá, sương mù và những ngày căng thẳng nơi biên giới phía Bắc. Trong ký ức bác, Lạng Sơn là nơi không thể nào quên.

Thanh Hóa21/12/2025Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Viết Ba sinh năm 1960, lớn lên khi đất nước vừa thống nhất chưa lâu thì biên giới phía Bắc lại dậy sóng. Đầu năm 1979, bác nhập ngũ, tham gia cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc của Tổ quốc, được biên chế về Lữ đoàn 144, đóng quân tại Hà Nội, sau đó cơ động lên chiến trường biên giới tỉnh Lạng Sơn.

Trong đơn vị, bác là chiến sĩ bộ binh, mang cấp bậc binh nhất, trực tiếp làm nhiệm vụ canh gác, tuần tra và bảo vệ các điểm cao chiến lược. Địa bàn công tác chủ yếu là các xã biên giới của tỉnh Lạng Sơn, nơi núi đá tai mèo dựng đứng, mùa đông sương mù dày đặc, mùa hè nắng gắt đến cháy da.

Bác nhớ lại những ngày đầu lên chốt:

“Lên biên giới mới thấy hết gian khổ. Đêm lạnh cắt da, gió thổi hun hút, súng lúc nào cũng phải ôm sát người.”

Kỷ niệm sâu sắc nhất với bác là một đêm trực chốt cuối năm 1980. Trời rét buốt, sương phủ kín lối mòn. Đơn vị nhận tin có dấu hiệu xâm nhập qua đường biên. Cả tổ chiến đấu của bác lập tức vào vị trí, nín thở quan sát từng động tĩnh nhỏ nhất.

Bác kể, giọng chậm rãi:

“Đêm đó im lặng đến lạ. Chỉ nghe tiếng gió và tiếng tim mình đập. Lúc ấy không ai nghĩ cho riêng mình, chỉ nghĩ nếu có chuyện gì thì phải giữ bằng được mốc biên giới.”

Cuộc chạm trán diễn ra trong thời gian ngắn nhưng căng thẳng. Sau khi xua đuổi được đối phương, đơn vị tiếp tục bám trụ, giữ vững trận địa đến sáng. Khi sương tan, nhìn lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay trên điểm cao, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Ba năm công tác nơi tuyến đầu biên giới, bác Lê Viết Ba cùng đồng đội đã trải qua không ít gian nan, từ thiếu thốn lương thực đến những tháng ngày xa nhà. Năm 1982, bác hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trong đội hình Lữ đoàn 144. Với tinh thần trách nhiệm, kỷ luật và sự kiên cường trong thời gian bảo vệ biên giới tỉnh Lạng Sơn, bác được tặng Huy chương Chiến sĩ vẻ vang, ghi nhận những đóng góp thầm lặng của người lính trẻ năm nào.

Nhắc về quãng đời ấy, bác chỉ nói giản dị:

“Biên giới bình yên là mừng rồi. Bác đi bộ đội để giữ đất, giữ làng cho con cháu sau này.”

Lời kể mộc mạc, nhưng chứa đựng cả một thời hoa lửa nơi biên cương, nơi những người lính như bác Lê Viết Ba đã lặng lẽ đứng gác cho Tổ quốc được bình yên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn