Giữ từng cột mốc
Những năm làm nhiệm vụ trên tuyến biên giới phía Bắc đã để lại trong ký ức của cựu chiến binh Đường Xuân Bình nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Nếu ở Quảng Trị, ông đối mặt với mưa bom bão đạn; trên đất bạn Lào, ông vượt rừng làm nhiệm vụ trinh sát, thì ở Lạng Sơn, cuộc chiến lại mang một dáng vẻ khác. Đó là cuộc chiến của sự bền bỉ, cảnh giác và quyết tâm bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Biên giới những năm cuối thập niên 1970 không yên bình như hôm nay. Những dãy núi nối tiếp nhau, những cánh rừng bạt ngàn và những con đường mòn quanh co luôn tiềm ẩn nhiều nguy cơ. Đối với người lính, mỗi ngày đều bắt đầu bằng nhiệm vụ tuần tra, kiểm tra địa hình và bảo vệ các cột mốc chủ quyền.
Đường Xuân Bình vẫn nhớ cảm giác bước đi giữa màn sương dày đặc của vùng núi phía Bắc. Có những buổi sáng, sương phủ trắng cả lối đi, chỉ nhìn thấy người phía trước cách vài mét. Đôi dép cao su đã mòn theo năm tháng vẫn lặng lẽ in dấu trên những con đường đá gập ghềnh. Sau lưng là ba lô, trước mặt là con đường tuần tra kéo dài qua hết quả đồi này đến quả đồi khác.
Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng đòi hỏi sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm rất cao. Mỗi cột mốc đều phải được kiểm tra cẩn thận. Mỗi dấu vết bất thường đều phải báo cáo kịp thời. Người lính không được phép chủ quan dù chỉ một phút, bởi phía sau những cột mốc ấy là chủ quyền, là danh dự và sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước.
Có những ngày mưa rét kéo dài, quần áo ướt sũng từ sáng đến tối. Có những đêm gió núi thổi buốt da, anh em thay nhau trực gác trong cái lạnh cắt da cắt thịt. Nhưng chưa bao giờ Đường Xuân Bình nghe đồng đội than phiền. Ai cũng hiểu rằng sự bình yên của hậu phương được đổi bằng những đêm thức trắng nơi biên cương.
Điều làm ông xúc động nhất là tình cảm của đồng bào các dân tộc nơi biên giới. Mỗi lần bộ đội đi tuần qua bản, bà con lại mời bát nước chè nóng, củ khoai nướng hay nắm cơm còn thơm mùi bếp lửa. Những món quà giản dị ấy trở thành nguồn động viên lớn lao để người lính thêm yêu mảnh đất mình đang bảo vệ.
Nhiều năm sau, khi trở lại biên giới, Đường Xuân Bình thấy những con đường đất ngày nào đã được bê tông hóa, nhiều bản làng đã đổi thay. Nhưng những cột mốc chủ quyền vẫn hiên ngang giữa núi rừng như minh chứng cho bao thế hệ người lính đã âm thầm gìn giữ.
Ông thường nói với con cháu rằng, chủ quyền quốc gia không chỉ được bảo vệ trong những trận đánh lớn. Nó còn được gìn giữ từ những ca trực giữa đêm khuya, những bước chân tuần tra không quản nắng mưa và sự tận tụy của biết bao người lính nơi tuyến đầu.
Thông điệp: Chủ quyền quốc gia được gìn giữ từ những việc làm lặng thầm nhất. Mỗi bước chân tuần tra, mỗi đêm canh gác của người lính đều góp phần bảo vệ sự bình yên và toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.



