Cựu chiến binh

GIỮ MẠCH LIÊN LẠC GIỮA THÀNH CỔ

Giữa chiến trường, có những người lính không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu nhưng lại giữ trong tay một nhiệm vụ không thể đứt gãy: kết nối những người đang chiến đấu. Mỗi tín hiệu được truyền đi là một sợi dây nối giữa đồng đội, giữa mệnh lệnh và chiến trường.

Thanh Hóa27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1950 tại TDP Yên Trạch, Quảng Châu, Sầm Sơn, Lê Đình Thiệu lớn lên trong những năm đất nước vẫn còn chia cắt và chiến tranh ngày càng khốc liệt. Khi nhiều thanh niên cùng thế hệ lần lượt rời quê hương lên đường, ông cũng sớm bước vào quân ngũ, mang theo tuổi trẻ và trách nhiệm của một người con đối với đất nước.

Ngày 5 tháng 8 năm 1968, Lê Đình Thiệu nhập ngũ. Ông được biên chế vào B5 – tỉnh Quảng Trị, đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ thông tin. Trong chiến tranh, thông tin liên lạc là một phần không thể thiếu của mọi hoạt động quân sự. Giữa những địa bàn liên tục biến động, một mệnh lệnh chỉ có thể đến đúng nơi khi những đường dây liên lạc vẫn được duy trì.

Địa bàn hoạt động của ông là Thành cổ Quảng Trị, nơi đã trở thành một trong những địa danh ghi dấu sâu đậm sự khốc liệt của chiến tranh. Ở đó, người lính thông tin phải làm việc trong điều kiện vô cùng căng thẳng, luôn phải bảo đảm liên lạc giữa các vị trí và đơn vị. Những đường dây có thể bị gián đoạn bất cứ lúc nào, và việc khôi phục chúng đôi khi phải được thực hiện ngay giữa hoàn cảnh nguy hiểm.

Công việc của người chiến sĩ thông tin không chỉ đòi hỏi sự nhanh nhạy mà còn cần lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm. Khi tín hiệu bị mất, họ phải tìm cách nối lại. Khi đường dây gặp sự cố, họ phải tiếp cận vị trí cần sửa chữa. Có những nhiệm vụ tưởng như chỉ là một công việc kỹ thuật, nhưng trong chiến trường, mỗi phút liên lạc được duy trì đều có ý nghĩa đặc biệt.

Thành cổ Quảng Trị những năm ấy không chỉ là một địa danh trên bản đồ. Đó là nơi tuổi trẻ của biết bao người lính được thử thách trong những ngày tháng khắc nghiệt. Với Lê Đình Thiệu, ký ức về chiến trường có lẽ còn gắn với những tín hiệu truyền đi trong vội vã, những lần giữ liên lạc giữa đồng đội và những khoảnh khắc phải đặt nhiệm vụ lên trên sự an toàn của bản thân.

Sau những năm tháng ở Quảng Trị, đến năm 1976, ông xuất ngũ trở về quê hương. Hành trình trở về khép lại những năm tháng quân ngũ, nhưng những ký ức về Thành cổ và những người đồng đội năm nào vẫn trở thành một phần của cuộc đời người lính thông tin.

Từ một người con của quê hương Sầm Sơn, Lê Đình Thiệu đã dành những năm tháng tuổi trẻ để giữ một “mạch sống” đặc biệt giữa chiến trường. Ông không chỉ truyền đi những tín hiệu, mà còn góp phần giữ cho mệnh lệnh được nối liền, để những người lính ở những vị trí khác nhau có thể cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Chiến tranh đã lùi xa, những đường dây liên lạc năm nào cũng chỉ còn trong ký ức. Nhưng câu chuyện của người chiến sĩ thông tin nhắc chúng ta rằng, phía sau mỗi trận chiến luôn có những con người âm thầm đảm nhận những nhiệm vụ tưởng nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa lớn lao. Và giữa Thành cổ Quảng Trị năm ấy, những tín hiệu được giữ vững cũng chính là những sợi dây nối dài ý chí của người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn