Cựu chiến binh

GIỮ TUYẾN ĐƯỜNG BIÊN Ở AN GIANG (1)

Cuối năm 1977, bác Nguyễn Kim Quang được điều động về làm nhiệm vụ vận tải tại khu vực biên giới tỉnh An Giang. Những chuyến xe chạy sát đường biên, vừa tiếp tế vừa cơ động lực lượng, luôn đối mặt với hiểm nguy rình rập. Một lần xe bị bắn tỉa đã trở thành ký ức khó quên trong đời lính của bác. Chính tinh thần bình tĩnh và trách nhiệm đã giúp bác hoàn thành nhiệm vụ.

Thanh Hóa24/12/2025Nguyễn Thị Thúy (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Khi tình hình biên giới Tây Nam trong nước trở nên căng thẳng cuối năm 1977, bác Nguyễn Kim Quang cùng đơn vị thuộc Sư đoàn 307 được lệnh cơ động về khu vực huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang để làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới và bảo đảm hậu cần cho các chốt tiền tiêu.

lái xe vận tải quân sự, bác thường xuyên chạy dọc các tuyến đường đất men theo cánh đồng và rừng thưa sát biên giới. “Có đoạn, bên kia là đất bạn, bên này là chốt mình,” bác kể, “chỉ cách nhau vài trăm mét thôi.” Ban ngày còn có thể quan sát địa hình, nhưng ban đêm thì mọi thứ mờ mịt, chỉ dựa vào trí nhớ và cảm giác tay lái.

Một buổi chiều cuối năm 1978, khi bác đang chở lương thực vào chốt thì bất ngờ nghe tiếng đạn sượt qua thùng xe. Bác lập tức giảm ga, đánh lái cho xe nép sát bờ ruộng, đồng thời báo hiệu cho bộ đội bảo vệ đi kèm. “Lúc đó không kịp sợ,” bác nói, “chỉ nghĩ phải đưa xe và hàng vào chốt an toàn.”

Sau ít phút căng thẳng, xe tiếp tục hành trình. Vào đến chốt, anh em kiểm tra thấy vết đạn găm trên thành thùng. Người viết lặng đi khi bác kể: “Chỉ lệch tay lái chút nữa thôi là nguy rồi.” Nhưng chính sự điềm tĩnh ấy đã giúp bác và đồng đội tránh được thương vong.

Những ngày giữ tuyến đường biên An Giang đã dạy bác bài học về sự cảnh giác và tinh thần sẵn sàng chiến đấu. Đó là giai đoạn bác trưởng thành nhanh nhất trong đời lính — không ồn ào, nhưng đầy thử thách và trách nhiệm.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn