Cựu chiến binh

Giữ Vẹn Phẩm Chất Người Lính Tiền Phong Giữa Đời Thường

Lào Cai20/05/2026Đoàn xã (Đoàn xã)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dải biên niên sử oanh liệt của Quân đội nhân dân Việt Nam, thế hệ những người lính nhập ngũ vào đầu thập niên 80 gánh vác trên vai một sứ mệnh vô cùng thiêng liêng và thầm lặng. Đó là giai đoạn đất nước đã hòa bình một dải nhưng súng vẫn nổ, máu vẫn đổ nơi viễn biên xa xôi.

Câu chuyện của cựu chiến binh Cù Xuân Tháng (sinh năm 1956) chính là một minh chứng kiên trung cho thế hệ lính thời bình nhưng chưa ngơi tay súng ấy. Nhập ngũ năm 1980 khi đã là một chàng thanh niên 24 tuổi chững chạc và xuất ngũ năm 1986, 6 năm khoác trên mình màu áo xanh chiến sĩ của ông Tháng là những năm tháng dâng trọn tuổi xuân đi giữ từng tấc đất biên cương hiểm trở và thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Bước Chân Lên Dải Biên Cương Khói Lửa

Năm 1980, khi tiếng súng xung đột biên giới phía Bắc và mặt trận Tây Nam đang ở giai đoạn cam go, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông Cù Xuân Tháng gác lại những toan tính, hoài bão cá nhân để bước vào đời lính. Sau thời gian huấn luyện thần tốc, đơn vị của ông được điều động ngay lên chốt chặn ở một trong những cao điểm hiểm trở nhất của vùng biên viễn.

Nơi dải đất biên thùy hoang vu, kẻ thù của ông và đồng đội ngày ấy không chỉ là những loạt đạn pháo rình rập rít qua đầu bất kể ngày đêm, mà còn là địa hình dốc đá tai mèo sắc nhọn, cái lạnh thấu xương thịt của sương muối bao phủ mỗi ban sương và sự thiếu thốn nhu yếu phẩm đến cùng cực. Gian khổ nhất vẫn là cơn khát quay quắt vào mùa khô, khi con đường tiếp tế nước từ tuyến dưới lên bị địch rình rập, bắn tỉa bẻ gãy liên tục.

"Gian khổ vượt quá sức chịu đựng của một người bình thường. Ăn cơm độn sắn mốc, húp bát canh rau rừng không muối, môi ai cũng nứt nẻ rỉ máu vì thiếu nước. Nhưng chính cái ấm áp của tình đồng chí, cái bẻ đôi của điếu thuốc lào, cái đắp chung của mảnh chăn chiên rách giữa đêm đông... đã trở thành thứ vũ khí mạnh nhất giúp chúng tôi giữ vững tay súng." – Ông Tháng bùi ngùi nhớ lại.

Kỷ Niệm Sẻ Chia Sự Sống Nơi Miệng Vực Sương Mù

Trong suốt 6 năm bám trụ nơi tuyến đầu rực lửa, kỷ niệm khắc cốt ghi tâm nhất trong cuộc đời của cựu chiến binh Cù Xuân Tháng xảy ra vào một đêm mùa đông năm 1984. Khi đó, ông và người đồng đội thân thiết cùng tiểu đội tên là Bình được phân công tuần tra, canh gác tại một vọng gác tiền tiêu nằm chênh vênh bên vách đá dựng đứng. Đêm ấy, trời tối đen như mực, sương mù dày đặc phủ kín núi rừng, cái lạnh miền biên viễn như muốn đóng băng từng thớ thịt.

Khoảng nửa đêm, một toán thám báo địch lợi dụng sương mù và đêm tối đang tìm cách bò lên hòng tập kích chốt của ta. Phát hiện ra bóng đen chuyển động, ông Tháng lập tức nổ súng ra tín hiệu báo động cho toàn đơn vị và bắn trả quyết liệt. Địch cậy thế đông quân, nã đạn xối xả về phía vọng gác. Trong lúc giằng co ác liệt, một quả lựu đạn của địch nổ vang ngay sát công sự, sức ép cực mạnh hất văng ông Tháng sang một bên, suýt chút nữa rơi xuống vực sâu mịt mù sương gió.

Khi ông Tháng đang chới với bám vào bục đá, toàn thân ê ẩm vì vết thương do mảnh lựu đạn găm vào vai, thì ông Bình bất chấp làn đạn của địch đang quét qua đầu, nhoài người ra khỏi công sự an toàn, thò hai bàn tay trần lao ra cứu bạn. Giữa làn khói súng và sương đêm khét lẹt, ông Bình ghì chặt lấy cổ tay ông Tháng, nghiến răng dùng hết sức bình sinh kéo mạnh ông lên khỏi bờ vực tử thần. Ngay khi vừa đưa được ông Tháng vào lòng hào trú ẩn, ông Bình cười xòa, giục giã: "Tháng! Ôm chặt súng bọc sườn bên trái, anh em tuyến sau đang lên chi viện rồi!".

Chính nhờ những giây phút hiểm nguy vác nhau qua cửa tử và ý chí sắt đá được tiếp thêm từ đồng đội, ông Tháng và ông Bình đã sát cánh bên nhau, ghim chặt tay súng đẩy lùi toán thám báo, giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng toàn đại đội kịp thời xông lên ứng cứu. Trận đánh kết thúc thành công, cao điểm được bảo vệ vẹn toàn, hai người lính trẻ nhìn nhau, quần áo rách bươm, máu và sương đêm đẫm áo nhưng nụ cười rạng rỡ của họ đã làm tan chảy cái lạnh giá của núi rừng biên cương.

Giữ Vẹn Phẩm Chất Người Lính Tiền Phong Giữa Đời Thường

Năm 1986, khi dải biên cương đã phần nào lặng bớt tiếng súng, đất nước bước vào giai đoạn hòa bình bền vững và đổi mới, cựu chiến binh Cù Xuân Tháng chính thức nhận quyết định xuất ngũ. Ông trở về quê hương với hành trang là chiếc ba lô sờn cũ, những vết sẹo của bom đạn và những chứng bệnh mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức nhối.

Bước ra khỏi cuộc chiến tranh khi tuổi đời đã bước sang ngưỡng ba mươi, ông Tháng lại tiếp tục bước vào một mặt trận mới: kiến thiết và xây dựng quê hương. Ý chí và bản lĩnh của người lính Bộ đội Cụ Hồ được tôi luyện qua gian khổ đã giúp ông đứng vững trước những vất vả, thiếu thốn của cuộc sống, tích cực tăng gia sản xuất, nuôi dạy con cháu trưởng thành và luôn sống gương mẫu tại địa phương. Ông luôn dành thời gian tham gia các hoạt động nghĩa tình đồng đội của Hội Cựu chiến binh, cùng các đồng ngũ năm xưa giữ liên lạc và giúp đỡ nhau trong cuộc sống đời thường.

Đối với ông Cù Xuân Tháng, quãng thời gian từ năm 1980 đến 1986 là cả một thời tuổi trẻ rực rỡ, kiêu hãnh và tự hào nhất. Câu chuyện về bàn tay kéo nhau lên từ miệng vực sương mù năm xưa vẫn luôn vẹn nguyên trong ký ức, như một bài ca bất tử về tình đồng chí son sắt, thủy chung của những người lính năm nào

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giữ Vẹn Phẩm Chất Người Lính Tiền Phong Giữa Đời Thường | Câu chuyện thời hoa lửa