GIỮ VỮNG CĂN CỨ ĐỊA KHÁNG CHIẾN
Đầu tháng 3/1947, Tôn Đức Thắng cùng Chủ tịch Hồ Chí Minh và các cơ quan Trung ương chuyển lên Việt Bắc. Đây trở thành căn cứ địa quan trọng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Tư liệu lịch sử xác nhận các đồng chí lãnh đạo cao cấp như Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Võ Nguyên Giáp, Tôn Đức Thắng, Phạm Văn Đồng… đều hoạt động tại Việt Bắc trong thời kỳ này.
Ngày 7/10/1947, thực dân Pháp mở cuộc tiến công quy mô lớn lên Việt Bắc. Mục tiêu của họ là bắt cơ quan đầu não, tiêu diệt bộ đội chủ lực và phá tan căn cứ kháng chiến. Đây là chiến dịch phản công đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Pháp.
Trong tình thế đó, nhiệm vụ bảo vệ cơ quan lãnh đạo và duy trì hoạt động của bộ máy kháng chiến có ý nghĩa đặc biệt. Tôn Đức Thắng cùng các cơ quan lãnh đạo phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn, di chuyển giữa những vùng rừng núi, luôn phải đề phòng các cuộc tiến công của địch.
Quân và dân Việt Bắc tổ chức đánh địch ở nhiều hướng. Trên sông Lô, đường số 4 và nhiều địa bàn khác, lực lượng vũ trang kết hợp với nhân dân từng bước bẻ gãy các mũi tiến công. Cuối năm 1947, quân Pháp buộc phải rút khỏi Việt Bắc.
Chiến thắng chứng minh rằng kế hoạch “đánh nhanh, thắng nhanh” của Pháp đã thất bại.
Trong câu chuyện này, Tôn Đức Thắng không phải người chỉ huy các trận đánh. Giá trị lịch sử nằm ở vai trò của một nhà lãnh đạo chính trị cùng Trung ương giữ vững “đầu não” kháng chiến trong thời điểm hiểm nghèo.
Nếu Việt Bắc bị phá vỡ, cuộc kháng chiến có thể gặp tổn thất rất lớn. Việc bảo vệ được căn cứ địa đồng nghĩa với việc giữ được “bộ não” của cuộc kháng chiến và tạo tiền đề cho những thắng lợi lớn hơn sau này.



