Cựu chiến binh

GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH GIỮA SÓNG GIÓ VÀ ĐẠN LỬA

Thanh Hóa27/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác cựu chiến binh Nguyễn Bá Kính, sinh năm 1947, nhập ngũ năm 1966, xuất ngũ năm 1973, là một trong những người lính đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ. Trong quân ngũ, bác là Hạ sĩ, chiến sĩ, D3, Lữ đoàn 126, Quân chủng Hải quân.

Nhắc lại những năm tháng chiến đấu, bác Kính thường bảo rằng có những ký ức tưởng đã nằm sâu trong quá khứ, nhưng chỉ cần một âm thanh của sóng biển, một cơn gió mạnh hay một câu chuyện về đồng đội cũ, tất cả lại hiện về rõ ràng như mới hôm qua.

Trong số những ký ức ấy, có một trận đánh mà bác nhớ mãi.

Hôm đó, đơn vị nhận nhiệm vụ trong điều kiện tình hình trên biển rất căng thẳng. Các chiến sĩ nhanh chóng kiểm tra vũ khí, trang bị, chuẩn bị tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Bác Kính khi ấy còn trẻ, nhưng đã quen với những giờ phút căng thẳng trên biển.

Trước khi thực hiện nhiệm vụ, một đồng đội nói:

“Anh em mình hôm nay phải cẩn thận.”

Bác Kính chỉ gật đầu:

“Cứ bám nhau mà làm nhiệm vụ.”

Đó là một câu nói rất đơn giản, nhưng trong chiến đấu, nó có ý nghĩa đặc biệt.

Biển hôm ấy nổi sóng.

Gió thổi mạnh.

Những con sóng liên tục xô vào phương tiện.

Không gian xung quanh chỉ là biển và trời.

Rồi từ xa xuất hiện những dấu hiệu bất thường.

Tiếng động cơ vọng lại.

Một chiến sĩ quan sát báo:

“Có máy bay!”

Mọi người lập tức vào vị trí.

Chỉ ít phút sau, tiếng bom đạn vang lên.

ẦM!

Mặt biển như bị xé toạc.

Nước bắn tung lên.

Sức ép làm phương tiện rung chuyển dữ dội.

Những tiếng nổ liên tiếp vang lên giữa biển.

Bác Kính cùng đồng đội nhanh chóng bám chắc vị trí.

Tiếng gọi nhau vang lên:

“Bình tĩnh!”

“Giữ vị trí!”

“Kiểm tra anh em!”

Một chiến sĩ bị thương.

Đồng đội lập tức kéo anh vào nơi an toàn.

Bác Kính cùng một số người hỗ trợ băng bó.

Người bị thương vẫn cố nói:

“Các anh cứ làm nhiệm vụ, đừng lo cho tôi.”

Nhưng không ai bỏ mặc anh.

Trong những giờ phút sinh tử, tình đồng đội chính là thứ quý giá nhất.

Trận đánh tiếp tục.

Bom đạn liên tục trút xuống.

Sóng biển bị sức ép của những vụ nổ đánh tung lên, tạo thành những màn nước trắng xóa.

Có lúc mọi người gần như không nhìn thấy nhau.

Chỉ nghe tiếng gọi:

“Anh Kính!”

“Có!”

“Anh em còn đủ không?”

“Còn!”

Chỉ một tiếng “còn” thôi cũng đủ khiến mọi người yên tâm.

Bởi trong chiến tranh, biết rằng người đồng đội bên cạnh mình vẫn còn là một nguồn động viên rất lớn.

Một đợt tấn công khác lại tới.

Tiếng nổ vang lên dữ dội.

Một số trang bị bị ảnh hưởng.

Các chiến sĩ lập tức kiểm tra và khắc phục.

Bác Kính vừa làm nhiệm vụ, vừa quan sát anh em.

Một người lính trẻ có vẻ hoảng loạn.

Bác đặt tay lên vai anh:

“Bình tĩnh. Đừng nhìn bom đạn, cứ nhìn nhiệm vụ của mình.”

Người chiến sĩ hít một hơi thật sâu rồi gật đầu.

“Rõ!”

Sau đó anh trở lại vị trí.

Trận đánh kéo dài nhiều giờ.

Mỗi phút đều căng thẳng.

Mỗi tiếng nổ đều khiến mặt biển rung chuyển.

Nhưng những người lính vẫn bám vị trí.

Không ai bỏ đồng đội.

Không ai bỏ nhiệm vụ.

Đến khi trời về chiều, tiếng bom đạn mới dần thưa.

Mặt biển trở lại vẻ yên tĩnh.

Nhưng sau trận đánh, những người lính không ai vội nghỉ.

Họ kiểm tra lại từng người.

Kiểm tra trang bị.

Kiểm tra phương tiện.

Chăm sóc những người bị thương.

Bác Kính ngồi lặng một lúc, nhìn ra biển.

Mặt biển vẫn cuộn sóng như chưa từng xảy ra điều gì.

Nhưng trong lòng những người lính, trận đánh vừa qua sẽ không bao giờ dễ dàng quên được.

Có những người đồng đội đã hy sinh.

Có những người bị thương.

Và cũng có những người may mắn tiếp tục cùng nhau thực hiện những nhiệm vụ tiếp theo.

Đêm hôm ấy, một người lính trẻ ngồi cạnh bác Kính hỏi:

“Anh Kính, anh có sợ không?”

Bác im lặng một lúc rồi trả lời:

“Có chứ. Người lính cũng là con người. Nhưng khi bên cạnh mình còn có đồng đội, mình không thể chỉ nghĩ đến sợ hãi.”

Câu nói ấy có lẽ là một trong những điều sâu sắc nhất bác mang theo từ chiến trường.

Năm 1973, bác Nguyễn Bá Kính xuất ngũ.

Sau nhiều năm xa gia đình, bác trở về với cuộc sống đời thường. Nhưng những năm tháng trong D3, Lữ đoàn 126, Quân chủng Hải quân đã trở thành một phần ký ức không thể xóa nhòa.

Thời gian trôi qua.

Những người lính năm nào giờ đã già.

Nhiều đồng đội đã không còn.

Nhưng mỗi khi gặp lại những người còn sống, câu chuyện về những ngày trên biển lại được nhắc đến.

Nhớ những đêm hành quân.

Nhớ những giờ phút chiến đấu.

Nhớ những con sóng dữ dội.

Và nhớ những người đã nằm lại.

Bác Kính thường tâm sự:

“Điều tôi nhớ nhất không phải là tiếng bom hay tiếng súng. Tôi nhớ những người đồng đội. Ngày ấy, chúng tôi cùng ăn, cùng ngủ, cùng chiến đấu. Có lúc tưởng không qua được, nhưng nhìn sang bên cạnh vẫn thấy anh em, thế là lại cố.”

Đó chính là sức mạnh của tình đồng chí, đồng đội.

Một sức mạnh không thể đo đếm bằng vũ khí hay con số.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ.

Biển hôm nay vẫn xanh.

Những con tàu vẫn nối những hành trình giữa biển trời Tổ quốc.

Nhưng trong ký ức của bác cựu chiến binh Nguyễn Bá Kính, một người lính Hải quân năm nào, những trận đánh giữa sóng gió và bom đạn vẫn là một phần không thể nào quên của cuộc đời.

Bởi có những người lính đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, nhưng họ trở về và mang theo điều quý giá nhất: ký ức về đồng đội và niềm tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Và những người đã hy sinh trong những năm tháng ấy sẽ mãi được nhớ đến – như những người lính đã gửi lại tuổi xuân của mình giữa biển trời để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GIỮ VỮNG ĐỘI HÌNH GIỮA SÓNG GIÓ VÀ ĐẠN LỬA | Câu chuyện thời hoa lửa