GIỮ VỮNG DÒNG BIÊN CƯƠNG
Những năm đầu thập niên 1980, bác Lê Hữu Trọng khoác ba lô lên đường làm nhiệm vụ nơi biên giới phía Bắc. Giữa sương núi Lạng Sơn, người lính trẻ ngày đêm bám chốt, giữ từng tấc đất quê hương. Đó là quãng đời gian khó nhưng đầy tự hào của một người lính thời hậu chiến.
Bác Lê Hữu Trọng sinh năm 1965, lớn lên ở thôn Phúc Thọ trong những năm đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh, nhưng tiếng súng nơi biên giới vẫn chưa thật sự lắng yên. Năm 1983, vừa tròn mười tám tuổi, bác nhập ngũ, biên chế vào đơn vị bộ binh làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới tại khu vực Lạng Sơn, trực thuộc lực lượng phòng thủ địa phương.
Trong quân ngũ, bác mang cấp bậc hạ sĩ, đảm nhiệm nhiệm vụ chiến sĩ trực tiếp chiến đấu và bảo vệ biên giới. Công việc của bác là tuần tra, canh gác, giữ chốt ngày đêm tại những điểm cao hiểm trở, nơi sương mù dày đặc và thời tiết khắc nghiệt.
Bác kể, những ngày đầu lên Lạng Sơn, cái lạnh cắt da cắt thịt khiến ai cũng ngỡ ngàng:
“Có hôm sương phủ kín, đứng cách nhau vài mét mà không nhìn rõ mặt nhau.”
Một kỷ niệm bác nhớ nhất là những đêm trực chốt giữa rừng núi. Cả tổ chiến đấu chỉ có vài người, thay nhau gác, tai luôn căng ra nghe từng tiếng động lạ.
“Ban đêm yên ắng lắm, nhưng chính cái yên đó mới làm mình không được phép chủ quan.”
Có lần, trong một đêm mưa rét, đơn vị nhận tin có dấu hiệu xâm nhập khu vực biên giới. Bác cùng đồng đội lập tức cơ động lên điểm cao, bám địa hình, giữ vững đội hình suốt nhiều giờ liền.
“Mưa ướt hết áo, chân tay tê cứng, nhưng không ai rời vị trí.” – bác nhớ lại.
Những tháng ngày ở Lạng Sơn không chỉ có căng thẳng mà còn đầy tình đồng đội. Bát cơm nóng giữa đêm lạnh, tấm áo khoác chia nhau khi gió núi tràn về, tất cả trở thành kỷ niệm không thể quên.
“Ở chốt, anh em thương nhau lắm. Có miếng ăn ngon cũng để dành cho nhau.”
Hoàn thành nhiệm vụ trong giai đoạn biên giới còn nhiều phức tạp, bác Lê Hữu Trọng xuất ngũ năm 1986. Với tinh thần trách nhiệm và sự kiên trì trong suốt thời gian công tác, bác được đơn vị tặng Giấy khen Chiến sĩ hoàn thành tốt nhiệm vụ bảo vệ biên giới, ghi nhận đóng góp thầm lặng của người lính trẻ nơi tuyến đầu Tổ quốc.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong ký ức bác, những ngày tháng đứng gác giữa sương núi Lạng Sơn vẫn còn nguyên vẹn. Đó là quãng đời mà bác luôn tự hào – quãng đời của một người lính đã âm thầm giữ vững bình yên cho từng đường biên, cột mốc của quê hương.



