GIỮ VỮNG HÀNH LANG GIỮA BÃO LỬA – LỘC NINH TRONG NHỮNG CUỘC HÀNH QUÂN 1966–1967
Những năm 1966–1967, khi chiến tranh tại miền Nam bước vào giai đoạn leo thang với sự tham chiến trực tiếp và quy mô lớn của quân đội Mỹ, vùng căn cứ Dương Minh Châu, trong đó có Lộc Ninh, Bến Củi và Suối Ông Hùng, không còn là một khu vực rừng núi nằm ngoài sự chú ý mà đã trở thành mục tiêu trọng điểm trong chiến lược quân sự của đối phương, bởi họ nhận ra rằng nếu không phá được hệ thống căn cứ này thì không thể làm suy yếu được lực lượng cách mạng ở miền Nam.
Chính vì vậy, hàng loạt cuộc hành quân quy mô lớn được mở ra liên tiếp, từ Mastiff, Birmingham, Attelboro cho đến Junction City, mỗi cuộc hành quân đều huy động lực lượng đông đảo, kết hợp giữa bộ binh, thiết giáp, pháo binh và không quân, tạo nên một sức ép chưa từng có lên toàn bộ khu vực, trong đó Lộc Ninh nằm trên hướng tiến công quan trọng, trở thành nơi phải gánh chịu những đợt càn quét liên tục, kéo dài, với mục tiêu rõ ràng là tiêu diệt lực lượng, phá vỡ căn cứ và cắt đứt hành lang chiến lược.
Đặc biệt, vào cuối năm 1967, cuộc hành quân Hòn Đá Vàng được triển khai với trọng tâm đánh vào khu vực Bến Củi – Lộc Ninh, nơi được coi là một mắt xích quan trọng trong hệ thống căn cứ, và trong những ngày diễn ra cuộc hành quân này, không gian của vùng đất không còn là rừng yên tĩnh mà trở thành một chiến trường thực sự, khi máy bay quần thảo liên tục trên bầu trời, pháo binh bắn phá vào những khu vực nghi có lực lượng cách mạng, trong khi dưới mặt đất, các đơn vị địch tiến sâu vào rừng, tìm cách truy quét và tiêu diệt.
Trong điều kiện lực lượng chênh lệch và hỏa lực đối phương vượt trội, việc lựa chọn cách đánh trở thành yếu tố quyết định, và lực lượng cách mạng tại Lộc Ninh đã không chọn đối đầu trực diện mà chuyển sang thế trận linh hoạt, bám rừng, bám dân, vừa tránh những đòn đánh lớn, vừa tổ chức những trận đánh nhỏ, liên tục tiêu hao sinh lực địch, khiến cho mỗi bước tiến của chúng đều gặp khó khăn, trong khi các tuyến hành lang quan trọng vẫn được giữ vững, bảo đảm cho hệ thống liên lạc và hậu cần không bị đứt gãy.
Trong suốt gần nửa tháng diễn ra cuộc hành quân Hòn Đá Vàng, lực lượng ta đã tổ chức nhiều trận đánh, phối hợp giữa du kích và bộ đội, gây thiệt hại đáng kể cho đối phương, với hàng ngàn tên bị loại khỏi vòng chiến, hàng trăm xe cơ giới bị phá hủy, hàng chục máy bay bị bắn rơi, nhưng điều quan trọng hơn cả là mục tiêu chính của địch không đạt được, bởi chúng không thể chiếm giữ lâu dài, không thể phá vỡ được căn cứ, và cuối cùng buộc phải rút lui trong thế không đạt được kết quả như mong muốn.
Đối với Lộc Ninh, việc đứng vững qua những cuộc hành quân này không chỉ là một chiến công đơn thuần mà còn là sự khẳng định của một thế trận chiến tranh nhân dân vững chắc, nơi mà mỗi người dân đều là một phần của cuộc kháng chiến, nơi mà rừng không chỉ là địa hình mà còn là nơi che chở, nơi mà mỗi con đường mòn đều trở thành một tuyến liên lạc quan trọng, và nơi mà dù đối phương có sử dụng lực lượng lớn đến đâu cũng không thể kiểm soát hoàn toàn.
Chính từ những năm tháng chịu đựng và đứng vững trong bão lửa đó, Lộc Ninh đã tích lũy được một nền tảng vững chắc về lực lượng, về kinh nghiệm và về thế trận, để rồi bước sang năm 1968, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diễn ra, vùng đất này không chỉ là nơi phòng thủ mà đã trở thành một hậu phương vững chắc, một điểm tựa quan trọng để các lực lượng cách mạng triển khai hoạt động trên toàn chiến trường.
Nếu nhìn lại toàn bộ giai đoạn này, có thể thấy rằng những cuộc hành quân lớn của đối phương tuy gây ra nhiều tổn thất nhưng không đạt được mục tiêu chiến lược, trong khi ngược lại, lực lượng cách mạng lại trưởng thành hơn sau mỗi lần đối đầu, củng cố được niềm tin, giữ vững được địa bàn, và tạo ra một thế trận đủ mạnh để bước vào giai đoạn cao trào tiếp theo, góp phần làm nên những bước ngoặt quan trọng trong cuộc kháng chiến.


