Cựu chiến binh

GIỮ VỮNG KHO LƯƠNG GIỮA MƯA BOM

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Nguyễn Văn Tuấn tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ kho hậu cần của đơn vị tại chiến trường miền Nam. Công việc hằng ngày của ông cùng đồng đội là tiếp nhận, bảo quản và vận chuyển lương thực đến các đơn vị đang làm nhiệm vụ ở tuyến trước.

Nghệ An07/07/2026Vũ Minh Hiếu (thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

GIỮ VỮNG KHO LƯƠNG GIỮA MƯA BOM

Tác giả: Vũ Minh Hiếu-uỷ viên chi đoàn Hoàng Tiến

Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

Thông tin nhân vật

-Họ tên nhân vật: Nguyễn Văn Tuấn

-Năm Sinh:1950

-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An

-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Chiến tranh đã lùi xa nhưng trong ký ức của những người lính năm xưa vẫn còn nguyên những tháng ngày gian khổ nơi chiến trường. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Nguyễn Văn Tuấn, sinh năm 1950, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, câu chuyện về một lần bảo vệ kho lương của đơn vị đã để lại nhiều cảm xúc.

Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Nguyễn Văn Tuấn tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ bảo vệ kho hậu cần của đơn vị tại chiến trường miền Nam. Công việc hằng ngày của ông cùng đồng đội là tiếp nhận, bảo quản và vận chuyển lương thực đến các đơn vị đang làm nhiệm vụ ở tuyến trước.

Theo lời ông Tuấn, cuối năm 1972, đơn vị liên tục phải tiếp nhận một lượng lớn lương thực để chuẩn bị cho chiến dịch mới. Kho được đặt trong khu vực rừng sâu, ngụy trang rất kỹ nhưng vẫn thường xuyên bị máy bay đối phương trinh sát.

Một buổi chiều, khi các chiến sĩ đang chuyển từng bao gạo vào hầm cất giữ thì máy bay đối phương bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống khu vực. Tiếng nổ vang dội làm nhiều hầm chứa bị sập, lửa bùng lên ở một góc kho.

Không kịp nghĩ đến sự nguy hiểm, ông Tuấn cùng nhiều đồng đội nhanh chóng lao vào dập lửa và di chuyển số lương thực còn lại đến nơi an toàn. Trong lúc đang khiêng một bao gạo ra khỏi khu vực cháy, một quả bom nổ gần đó. Mảnh bom găm vào chân phải khiến ông ngã xuống, nhưng ông vẫn cố gắng cùng đồng đội hoàn thành việc cứu số lương thực còn lại trước khi được đưa đi cấp cứu.

Sau nhiều tháng điều trị tại bệnh viện dã chiến, ông được công nhận là thương binh và tiếp tục phục vụ đến ngày đất nước thống nhất. Trở về quê hương, ông mang theo vết thương ở chân nhưng chưa bao giờ coi đó là mất mát. Theo ông, điều đáng quý nhất là kho lương hôm ấy được bảo vệ, giúp các đơn vị phía trước không bị gián đoạn nguồn tiếp tế.

Những năm sau chiến tranh, ông Nguyễn Văn Tuấn tích cực lao động, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Ông thường kể cho con cháu nghe rằng chiến thắng không chỉ được làm nên bởi những trận đánh ác liệt, mà còn nhờ những người âm thầm bảo vệ từng bao gạo, từng thùng đạn để tiền tuyến luôn đủ điều kiện chiến đấu.

Đối với ông Nguyễn Văn Tuấn, ký ức về những ngày giữ kho giữa mưa bom sẽ không bao giờ phai nhạt. Đó là quãng đời mà ông đã cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ cho Tổ quốc và cũng là niềm tự hào lớn nhất trong cuộc đời người lính.

Tác giả

Vũ Minh Hiếu

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GIỮ VỮNG KHO LƯƠNG GIỮA MƯA BOM | Câu chuyện thời hoa lửa