Khác

Giữ vững nụ cười qua những năm tháng bom đạn

Thanh Hóa21/08/2026Xã Hoằng Phú (Xã Hoằng Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Từ năm 1965 đến năm 1968, cụ Lê Bá Thuận cùng đồng đội đã trải qua biết bao gian khổ, nếm mật nằm gai dưới mưa bom bão đạn. Giữa chiến trường khốc liệt, thứ vũ khí tinh thần mạnh mẽ nhất của người chiến sĩ chính là lòng yêu nước và nụ cười lạc quan.

Kiên cường trong chiến đấu: Vượt qua mọi thiếu thốn về vật chất, hiểm nguy từ vũ khí tối tân của kẻ thù.

Lạc quan trong gian khổ: Nụ cười tinh nghịch, sẻ chia miếng lương khô, ngụm nước suối cùng đồng đội giữa hai trận đánh.

Tình đồng chí cao cả: Sự gắn kết máu thịt giúp cụ và các chiến sĩ vững tay súng bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Nụ cười ấy không chỉ xua tan mệt mỏi, chế ngự nỗi sợ hãi mà còn là biểu tượng cho niềm tin tuyệt đối vào ngày chiến thắng hoàn toàn.

Trở về quê hương và phát huy phẩm chất "Bộ đội Cụ Hồ"

Năm 1968, sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tại chiến trường, cụ xuất ngũ trở về quê hương Rời tay súng bước vào thời bình, người cựu chiến binh ấy lại tiếp tục cống hiến sức lực trên mặt trận mới: xây dựng và phát triển kinh tế quê hương.

Dù tuổi tác đã cao, cụ Lê Bá Thuận vẫn luôn là tấm gương sáng cho con cháu và thế hệ trẻ tại địa phương noi theo. Mỗi khi kể lại những ký ức hào hùng cho thế hệ sau, trên khuôn mặt hằn in vết thời gian của người cựu chiến binh năm xưa, nụ cười rạng rỡ của thời hoa lửa như lại bừng sáng, truyền ngọn lửa yêu nước và tự hào dân tộc cho thế hệ mai sau.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn