Giữ vững phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”
Năm 1947, cũng như bao thanh niên khác, chàng trai Vũ Tiến Nhuệ, ở khu Cao Đại, phường Minh Phương, TP Việt Trì khi ấy vừa tròn 20 tuổi nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc tình nguyện lên đường nhập ngũ. Sau thời gian học tại Trường Sĩ quan ở Côn Minh, Trung Quốc, ông Nhuệ trở về đơn vị nhận nhiệm vụ, là Trung đội trưởng Trung đoàn 165, Sư đoàn 312. Năm 1954, tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, ông Nhuệ là lính lái xe vận chuyển hàng hóa, đạn dược cho mặt trận.
Trò chuyện với chúng tôi, cụ Nhuệ kể lại, có những lần xe đang chạy thì gặp máy bay địch ném bom nhưng cụ và đồng đội không hề nao núng, đoàn kết giữ vững tay lái vượt qua “mưa bom, bão đạn”, đồng lòng quyết tâm đưa những chuyến xe chở hàng an toàn vào tiền tuyến, tiếp thêm sức mạnh cho lực lượng chiến đấu để đi đến chiến thắng vinh quang.
97 tuổi đời, 75 năm tuổi Đảng, người lính Điện Biên năm xưa vẫn một lòng trung kiên, gương mẫu. Trở về với cuộc sống đời thường, cụ Vũ Tiến Nhuệ luôn nêu gương, vận động con cháu và nhân dân tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước, là người đi đầu ủng hộ, đóng góp xây dựng, tu sửa các công trình ở địa phương, đặc biệt, chung tay cùng cả nước trong cuộc chiến phòng, chống dịch COVID-19; năm 2020, cụ và gia đình đã ủng hộ một tấn gạo cho cơ sở cách ly tập trung của tỉnh, được Hội CCB tỉnh tặng Bằng khen. Cụ đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý.
Rất nhiều những người lính sau khi tham gia kháng chiến chống Thực dân Pháp lại tái ngũ tham gia kháng chiến chống Đế quốc Mỹ. Nay dù tuổi cao, sum vầy với gia đình, con cháu nhưng vẫn gương mẫu trong cuộc sống đời thường, viết tiếp những trang sử vàng truyền thống của “Bộ đội Cụ Hồ”. CCB Trần Phú Phương, sinh năm 1930, ở khu Hà Biên, xã Võ Miếu, huyện Thanh Sơn là một người như thế.
Theo lời kể của cụ, sinh ra ở tỉnh Hà Nam, cả tuổi thơ phải sống trong cảnh nghèo khổ và bị đàn áp bởi lính Tây, căm thù quân giặc, năm 1953, cụ nhập ngũ biên chế thuộc Sư đoàn 304 quân chủ lực. Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, Sư đoàn 304 được giao nhiệm vụ bao vây phân khu Hồng Cúm, khống chế sân bay và trận địa pháo binh địch, tiến tới chia cắt phân khu Hồng Cúm với phân khu trung tâm Mường Thanh.
Cụ Phương bồi hồi nhớ lại: “Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ, tôi làm nhiệm vụ liên lạc cho Trung đoàn trưởng, khi vào mặt trận thì dẫn đường cho bộ đội đến các điểm chốt, khi ra lại có nhiệm vụ vận chuyển thương binh. Hồi ấy, ai ra trận trong túi cũng có mảnh giấy ghi lại tên tuổi, quê quán, đơn vị và địa chỉ cần báo tin, lục túi anh em chiến sĩ đã hy sinh mà lòng quặn thắt bởi nhiều người còn quá trẻ, nhiều người thân thể không còn nguyên vẹn...”.Cơn bão lửa đêm mồng 6, rạng sáng 7/5/1954, của quân ta đã làm cho quân địch bạt vía, kinh hồn: Đồi A1 bị san phẳng, đồn C1 bị tiêu diệt, đồn C2 quân ta vừa làm chủ... 17 giờ 30 phút ngày 7/5/1954, Tướng Đờ Cát-xtơ-ri - Chỉ huy trưởng Tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ cùng Bộ Tham mưu bị bắt làm tù binh. Ngay tối 7/5, Sư đoàn 304 của cụ Phương nhận lệnh tiến công Hồng Cúm, khu cứ điểm cuối cùng của địch cũng bị san phẳng.
Vẫn theo lời cụ, sau Chiến thắng Điện Biên Phủ, năm 1958, cụ phục viên trở về Hà Nam. Đến năm 1963, theo tiếng gọi của Tổ quốc, cả gia đình cụ lên Thanh Sơn, Phú Thọ xây dựng kinh tế mới. Năm 1968, cụ tái ngũ vào chiến trường B, Đông Nam Bộ tham gia sản xuất vũ khí phục vụ Chiến dịch Hồ Chí Minh. Ngày đất nước thống nhất, cụ trở về quê trong sự vui mừng của người thân.
70 năm trôi qua, những chiến sĩ Điện Biên trai trẻ năm xưa đều đã vào cái tuổi “xưa nay hiếm”, “tóc bạc, da mồi” song ký ức hào hùng về Chiến thắng “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu” 70 năm trước vẫn không phai mờ trong tâm trí, họ vẫn luôn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.



