GIỮ VỮNG TÌNH ĐỒNG CHÍ TRONG GIAN KHỔ TÂN BIÊN
Trong hoàn cảnh vô cùng gian khổ đó, Binh nhất Hứa Văn Khái luôn thể hiện là một đồng đội chân thành, giàu lòng nhân ái. Mỗi khi nhận phần lương khô hay suất ăn ít ỏi, anh luôn nhường phần hơn cho những chiến sĩ đang bị thương hoặc sốt rét nặng.
Cuộc chiến đấu tại biên giới Tây Nam giữa năm 1978 bước vào giai đoạn vô cùng khốc liệt và thiếu thốn. Do địa hình rừng rậm và sự phục kích liên tục của địch, việc tiếp tế lương thực, nước uống và thuốc men cho các đơn vị tuyến đầu như D1 E204 gặp rất nhiều khó khăn. Các chiến sĩ phải chia nhau từng ca nước lọc, ăn cơm độn ngô và chịu đựng những cơn sốt rét rừng tàn phá sức khỏe.
Trong hoàn cảnh vô cùng gian khổ đó, Binh nhất Hứa Văn Khái luôn thể hiện là một đồng đội chân thành, giàu lòng nhân ái. Mỗi khi nhận phần lương khô hay suất ăn ít ỏi, anh luôn nhường phần hơn cho những chiến sĩ đang bị thương hoặc sốt rét nặng. Anh vui vẻ nói: "Tôi là người miền núi Tuyên Quang, sức bền quen rồi, các đồng chí cứ ăn nhiều để nhanh hồi phục còn chiến đấu!"
Sự sẻ chia ấm áp và tinh thần đồng đội thắm thiết của Hứa Văn Khái đã trở thành chất keo gắn kết các chiến sĩ trong đơn vị, giúp mọi người cùng nhau vượt qua những khoảng thời gian đen tối, khắc nghiệt nhất của cuộc chiến.
Bài học về lòng vị tha, tinh thần đồng đội thắm thiết và lối sống vì tập thể, luôn biết quan tâm sẻ chia với những người xung quanh trong lúc khó khăn.



