Giữ vững trận địa
Trong chiến tranh, có những mệnh lệnh rất ngắn.
Nhưng phía sau mỗi mệnh lệnh là cả một trách nhiệm lớn lao.
Ông Hoàng Thái vẫn nhớ rất rõ nhiệm vụ của Hoàng Sơn.
Ông kể:
"Nhiệm vụ khi đó của chú Sơn là bảo vệ trận địa..."
Chỉ một câu nói ấy cũng đủ để khắc họa chân dung của người chiến sĩ năm xưa.
Hoàng Sơn không được giao một nhiệm vụ dễ dàng.
Theo lời kể của ông Hoàng Thái, ông là người có sức khỏe tốt, được phân công mang khẩu trung liên và giữ vị trí hỏa lực của đơn vị.
Đó là vị trí quan trọng trong đội hình chiến đấu.
Bởi khi trận địa còn được giữ vững, đồng đội còn có chỗ dựa.
Khi trận địa bị phá vỡ, nguy hiểm sẽ lan đến cả đội hình phía sau.
Người lính hiểu điều đó.
Vì vậy, họ không chỉ bảo vệ một vị trí.
Họ đang bảo vệ đồng đội.
Bảo vệ tuyến phòng ngự.
Và rộng hơn là góp phần bảo vệ từng tấc đất nơi biên cương.
Ông Hoàng Thái không kể về Hoàng Sơn bằng những lời ca ngợi.
Ông chỉ kể rằng người thanh niên ấy đã đứng đúng vị trí của mình.
Mang trên vai khẩu trung liên.
Thực hiện đúng nhiệm vụ được giao.
Trong ký ức của người cựu chiến binh, đó là điều đáng nhớ nhất.
Chiến tranh luôn khắc nghiệt.
Có những người kịp rút lui theo đội hình.
Có những người bị thương khi đang chiến đấu.
Theo lời kể của ông Hoàng Thái, Hoàng Sơn bị thương ở chân trong trận đánh.
Vết thương khiến ông không còn khả năng di chuyển.
Sau đó, ông bị quân đối phương bắt giữ.
Đó là một mất mát lớn đối với gia đình và đồng đội.
Nhưng trước khi số phận đưa ông đến giây phút ấy, Hoàng Sơn đã hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ trận địa của mình.
Có lẽ, đó là điều khiến ông Hoàng Thái luôn nhắc đến nhiệm vụ trước khi nhắc đến sự hy sinh.
Bởi với những người lính, điều quan trọng nhất không phải là mình sẽ được ghi nhớ như thế nào.
Điều quan trọng là mình đã làm tròn trách nhiệm hay chưa.
Ngày nay, khi nhắc đến trận địa, nhiều người nghĩ ngay đến chiến hào, công sự và tiếng súng.
Nhưng trong ý nghĩa sâu xa hơn, trận địa còn là nơi con người thực hiện trách nhiệm của mình.
Mỗi người trong cuộc sống đều có một trận địa riêng.
Người thầy giữ vững bục giảng.
Người bác sĩ giữ vững phòng cấp cứu.
Người công nhân giữ vững dây chuyền sản xuất.
Người chiến sĩ giữ vững biên cương.
Điểm chung của họ là đều đang gìn giữ những giá trị mà xã hội cần.
Hoàng Sơn đã hoàn thành phần việc của mình bằng tất cả tuổi trẻ và lòng dũng cảm.
Ông không để lại những lời nói nổi tiếng.
Không để lại những trang hồi ký.
Điều ông để lại là tấm gương của một người chiến sĩ luôn đặt nhiệm vụ lên trên bản thân.
Ông Hoàng Thái kể lại câu chuyện ấy với mong muốn thế hệ hôm nay hiểu rằng, sự bình yên không được tạo nên chỉ từ những chiến thắng lớn.
Nó được tạo nên từ sự kiên cường của từng người lính đã giữ vững vị trí của mình trong những giờ phút cam go nhất.
Giữ một trận địa.
Giữ niềm tin của đồng đội.
Giữ sự bình yên cho đất nước.
Đó là ba điều mà Hoàng Sơn đã lặng lẽ thực hiện trong những ngày tháng lịch sử ấy.
Và cũng chính vì thế, hình ảnh người chiến sĩ mang khẩu trung liên đứng nơi trận địa vẫn luôn sống mãi trong ký ức của ông Hoàng Thái, trong niềm tự hào của gia đình và trong sự biết ơn của các thế hệ hôm nay.


