Cựu chiến binh

GIỮ VỮNG TRẬN ĐỊA TRONG MƯA BOM LỬA ĐẠN

Thanh Hóa27/08/2026Phường Hàm Rồng (Phường Hàm Rồng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc lại những năm tháng quân ngũ, bác cựu chiến binh Nguyễn Hữu Viện, sinh năm 1956, vẫn nhớ như in những ngày tháng tuổi trẻ gắn với chiến trường. Năm 1975, khi vừa tròn 19 tuổi, bác lên đường nhập ngũ. Chiến tranh đã đi đến những ngày tháng cuối cùng, nhưng sự khốc liệt của chiến trường vẫn là thử thách nghiệt ngã đối với những người lính trẻ.

Sau này, trong quá trình công tác, bác Nguyễn Hữu Viện đảm nhiệm nhiều nhiệm vụ trong quân đội và mang quân hàm Trung tá, Trợ lý Tác chiến Sư đoàn 325, Quân đoàn 2. Với người làm tác chiến, mỗi trận đánh là một lần phải đối mặt với những quyết định sống còn, bởi phía sau từng mệnh lệnh là sinh mạng của hàng trăm, hàng nghìn người lính.

Có một trận đánh năm ấy mà đến giờ bác vẫn không thể quên.

Đó là một đêm chiến trường mịt mù khói lửa. Đơn vị nhận được lệnh chuẩn bị chiến đấu trong tình trạng hết sức khẩn trương. Những người lính lặng lẽ kiểm tra súng đạn, củng cố công sự, chuẩn bị lương khô và nước uống.

Không ai biết trận đánh sẽ kéo dài bao lâu.

Cũng không ai biết sau trận đánh, những ai sẽ còn trở về.

Khoảng gần nửa đêm, tiếng pháo bất ngờ vang lên.

ẦM!

Mặt đất rung chuyển. Một quầng lửa đỏ rực xé toạc màn đêm. Rồi liên tiếp những tiếng nổ dồn dập nối nhau. Đất đá từ công sự bắn tung lên. Khói thuốc súng phủ kín trận địa.

Các chiến sĩ lập tức vào vị trí.

Trong tiếng pháo, những mệnh lệnh ngắn gọn được truyền đi.

“Giữ vững vị trí!”

“Kiểm tra thông tin liên lạc!”

“Không được để đứt đội hình!”

Ở vị trí tác chiến, bác Nguyễn Hữu Viện cùng các cán bộ trong sở chỉ huy liên tục theo dõi tình hình. Bản đồ tác chiến được trải ra dưới ánh đèn nhỏ. Những ký hiệu trên bản đồ thay đổi liên tục theo diễn biến ngoài thực địa.

Mỗi phút trôi qua đều vô cùng căng thẳng.

Có thời điểm liên lạc với một bộ phận bị gián đoạn. Không ai biết chính xác tình hình bên đó ra sao.

Một cán bộ báo cáo:

“Báo cáo! Không liên lạc được với đơn vị phía trước!”

Căn phòng chỉ huy im lặng trong giây lát.

Bác Viện lập tức yêu cầu kiểm tra lại tất cả các tuyến liên lạc. Đồng thời, thông tin được chuyển đến các bộ phận liên quan để xác minh tình hình.

Ngoài kia, tiếng súng vẫn dồn dập.

Có những lúc tưởng như cả chiến trường rung chuyển dưới sức công phá của bom đạn.

Nhưng điều đáng sợ nhất đối với người làm tác chiến không chỉ là tiếng nổ.

Đó là sự im lặng bất thường từ một hướng chiến đấu.

Bởi sự im lặng ấy có thể đồng nghĩa với việc một đơn vị đang gặp khó khăn.

Sau nhiều phút căng thẳng, thông tin liên lạc được nối lại.

Một giọng nói khàn đặc vang lên:

“Đơn vị vẫn giữ được trận địa!”

Tất cả những người trong sở chỉ huy thở phào.

Bác Viện chỉ nói ngắn gọn:

“Cố gắng giữ vững. Có khó khăn gì phải báo ngay.”

Không một lời hoa mỹ.

Trong chiến đấu, đôi khi chỉ vài câu ngắn gọn như vậy cũng đủ truyền thêm sức mạnh cho người lính ngoài trận địa.

Trận đánh tiếp tục kéo dài.

Gần sáng, hỏa lực vẫn chưa giảm. Một số chiến sĩ bị thương được đưa về phía sau. Những người còn lại vẫn bám công sự.

Có chiến sĩ vừa băng bó vết thương xong đã xin quay trở lại vị trí.

“Em còn chiến đấu được, thủ trưởng cho em trở lại.”

Những câu nói như thế khiến người cán bộ chỉ huy vừa thương vừa xúc động.

Bác Viện hiểu rằng, sức mạnh của một đơn vị không chỉ nằm ở vũ khí hay trang bị, mà còn nằm ở ý chí của từng người lính.

Đến khi trời bắt đầu hửng sáng, tiếng súng thưa dần.

Sau một đêm dài, trận địa hiện ra ngổn ngang đất đá, công sự nhiều nơi bị phá hỏng. Những người lính mệt mỏi nhưng vẫn tiếp tục kiểm tra từng vị trí, tìm kiếm đồng đội và củng cố lại trận địa.

Bác Viện bước ra khỏi sở chỉ huy.

Sau một đêm gần như không ngủ, khuôn mặt ai cũng phủ đầy bụi đất và khói súng.

Một người lính trẻ ngồi tựa vào công sự, đôi tay vẫn ôm chặt khẩu súng.

Bác hỏi:

“Có mệt không?”

Người lính cười:

“Báo cáo thủ trưởng, còn ngồi được là còn chiến đấu được ạ!”

Một câu nói rất đơn giản nhưng khiến bác nhớ mãi.

Bởi đó chính là hình ảnh của người lính Việt Nam trong chiến tranh: kiên cường, bình dị và sẵn sàng vượt qua mọi gian khổ vì nhiệm vụ.

Sau trận đánh, công việc của người cán bộ tác chiến vẫn tiếp tục. Không có thời gian để nghỉ lâu. Tình hình chiến trường luôn thay đổi, nhiệm vụ mới lại đến.

Nhiều năm sau, khi đã rời quân ngũ, nhìn lại chặng đường từ ngày nhập ngũ năm 1975 đến khi xuất ngũ năm 2001, bác Nguyễn Hữu Viện mới cảm nhận hết những gì thế hệ mình đã trải qua.

Hơn hai mươi lăm năm trong quân đội, có những trận đánh đã lùi xa trong ký ức, nhưng những con người từng cùng bác sống chết trên chiến trường thì chưa bao giờ biến mất.

Bác thường nói với con cháu:

“Điều đáng quý nhất mà người lính có được sau chiến tranh không phải là những thành tích của riêng mình, mà là tình đồng chí, đồng đội và niềm tự hào vì đã góp một phần tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.”

Chiến tranh đã đi qua.

Những tiếng pháo năm nào chỉ còn lại trong ký ức.

Nhưng với bác Nguyễn Hữu Viện, mỗi khi nhớ về trận đánh ấy, bác vẫn nhớ tiếng gọi nhau giữa mưa bom, nhớ những người lính bám từng công sự, nhớ những đồng đội đã cùng mình đi qua những giờ phút sinh tử.

Và trên tất cả là một điều giản dị:

Trong những thời khắc khốc liệt nhất, người lính Việt Nam luôn biết dựa vào nhau để đứng vững.

Đó cũng chính là sức mạnh đã giúp những người lính năm xưa vượt qua chiến tranh, trở về với cuộc sống hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn