Bài viết

Giữ vững từng tấc đất biên cương

Hứa Văn Hải (sinh năm 1956), quê xã La Bằng, huyện Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, nhập ngũ tháng 12/1975, là Hạ sĩ, Tiểu đội trưởng thuộc Đại đội 1, Tiểu đoàn 31, Quân khu 1. Trong cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc, ngày 01/4/1979 tại Lạng Sơn, ông bị thương với gãy 1/3 giữa hai xương cẳng chân trái cùng nhiều vết thương phần mềm ở hai tay và hai chân. Ông được công nhận là thương binh với tỷ lệ thương tật 25%, là một trong những người lính đã góp phần bảo vệ vững chắc chủ quyền biên giới Tổ quốc sau ngày đất nước thống nhất.

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Tơ Tung (Đoàn xã Tơ Tung)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1979, khi nhiều người nghĩ rằng đất nước đã bước vào những ngày hòa bình trọn vẹn, nơi biên giới phía Bắc lại vang lên tiếng súng.

Những người lính trẻ vừa rời cuộc kháng chiến chống Mỹ chưa lâu lại tiếp tục lên đường bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Trong số đó có Hứa Văn Hải, chàng trai quê Thái Nguyên, nhập ngũ cuối năm 1975 và trở thành Tiểu đội trưởng của Đại đội 1, Tiểu đoàn 31, Quân khu 1.

Đầu tháng 4 năm 1979, đơn vị của ông làm nhiệm vụ chiến đấu tại Lạng Sơn, một trong những địa bàn ác liệt nhất của cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Địa hình hiểm trở, đạn pháo dội xuống liên tục, nhưng những người lính vẫn kiên cường bám chốt, giữ từng điểm cao, từng con đường dẫn vào nội địa.

Trong một trận đánh ngày 01 tháng 4 năm 1979, ông trúng đạn. Vết thương làm gãy 1/3 giữa hai xương cẳng chân trái, đồng thời nhiều mảnh đạn găm vào cả hai tay và hai chân. Dù đau đớn, ông vẫn cùng đồng đội giữ vững vị trí cho đến khi được đưa về tuyến sau điều trị.

Những thương tích ấy khiến việc đi lại sau này không còn như trước. Mỗi khi trái gió trở trời, chân tay lại nhức buốt, nhắc ông nhớ về những ngày chiến đấu nơi biên cương.

Rời quân ngũ, ông trở về cuộc sống đời thường với tỷ lệ thương tật 25%. Dẫu mang trên mình di chứng chiến tranh, ông vẫn lặng lẽ lao động, xây dựng gia đình và tiếp tục đóng góp cho cộng đồng nơi sinh sống.

Cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc không kéo dài như những cuộc kháng chiến trước đó, nhưng ý nghĩa của nó vô cùng lớn lao. Những người lính như Hứa Văn Hải đã chứng minh rằng, sau ngày đất nước thống nhất, lòng yêu nước và tinh thần bảo vệ Tổ quốc vẫn luôn được tiếp nối bằng sự sẵn sàng hy sinh của cả một thế hệ.

Những vết sẹo trên cơ thể người lính không chỉ kể về một trận đánh, mà còn kể về trách nhiệm giữ gìn sự toàn vẹn lãnh thổ để các thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn