Cựu chiến binh

GIỮ VỮNG TUYẾN BIÊN CƯƠNG TRONG NHỮNG NĂM THÁNG LẶNG THẦM

Những năm cuối thập niên 1980, khi đất nước bước vào thời bình, vẫn có những người lính ngày đêm lặng thầm bảo vệ biên cương Tổ quốc. Bác Nguyễn Văn Khang là một trong những người lính như thế.

Thanh Hóa21/12/2025Nguyễn Thị Kiều (Đoàn xã Hoằng Hoá)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Khang sinh năm 1967 tại thôn Phúc Thọ. Năm 1987, khi vừa tròn hai mươi tuổi, bác lên đường nhập ngũ, biên chế vào Lữ đoàn 144, Bộ Tổng Tham mưu Quân đội nhân dân Việt Nam – một đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ mục tiêu trọng yếu, sẵn sàng chiến đấu và tăng cường cho các tuyến biên giới phía Bắc và Tây Nam trong giai đoạn sau chiến tranh.

Trong quân ngũ, bác mang cấp bậc trung sĩ, đảm nhiệm chức vụ chiến sĩ trực tiếp chiến đấu, canh gác và tuần tra bảo vệ khu vực đóng quân. Bác cùng đồng đội tham gia nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc trong thời kỳ căng thẳng sau chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, nơi mà tiếng súng đã thưa dần nhưng nguy cơ xung đột vẫn luôn rình rập.

Những ngày đầu lên đơn vị, bác Khang còn rất trẻ, nhưng nhanh chóng quen với kỷ luật nghiêm ngặt và cường độ công việc cao. Ca gác nối tiếp ca gác, tuần tra ngày đêm trong rừng núi heo hút, thời tiết khắc nghiệt.

Bác kể:

“Có những đêm gió núi thổi buốt, đứng gác chỉ mong trời sáng mà vẫn phải căng mắt quan sát.”

Có lần, trong một chuyến tuần tra đêm tại khu vực rừng giáp biên, tổ công tác của bác phát hiện dấu hiệu xâm nhập trái phép. Cả tổ lập tức triển khai đội hình, giữ vững vị trí, báo cáo cấp trên, sẵn sàng xử lý mọi tình huống.

“Lúc đó không ai nghĩ đến sợ, chỉ nghĩ nếu mình lơ là thì phía sau là cơ quan đầu não của quân đội.”

Những ngày tháng ở chiến trường K không chỉ có căng thẳng mà còn đầy gian khổ. Đời sống sinh hoạt thiếu thốn, nhiều lúc phải ăn cơm độn, ngủ lán tạm giữa rừng. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất.

“Anh em chia nhau từng điếu thuốc, từng ca nước, coi nhau như ruột thịt.”

Năm 1989, trong quá trình rèn luyện, phấn đấu không ngừng, bác Nguyễn Văn Khang vinh dự được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Lễ kết nạp diễn ra giản dị ngay tại đơn vị, nhưng với bác, đó là dấu mốc thiêng liêng nhất của đời quân ngũ.

“Đứng trước cờ Đảng, tôi tự nhủ phải sống cho xứng đáng với màu áo lính.”

Năm 1990, bác hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về địa phương. Với những đóng góp trong thời gian phục vụ quân đội, bác được đơn vị tặng Huân chương Chiến sĩ Vẻ vang hạng Ba cùng nhiều giấy khen trong công tác sẵn sàng chiến đấu và bảo vệ mục tiêu trọng yếu.

Giờ đây, khi nhắc lại những năm tháng ấy, bác Nguyễn Văn Khang không nói nhiều về khó khăn hay thành tích, mà thường nhắc đến tinh thần trách nhiệm của người lính trong thời bình.

“Không có tiếng súng lớn, nhưng mỗi ca gác đều là giữ bình yên cho Tổ quốc.”

Câu chuyện của bác là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của thế hệ bộ đội sau chiến tranh – những người đã góp phần giữ vững từng tấc đất biên cương bằng sự kiên trì, kỷ luật và lòng trung thành tuyệt đối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn