Giữ vững vị trí đến cùng
Trời bắt đầu tối. Đơn vị được giao giữ một vị trí quan trọng trên tuyến đường rừng trong thời gian chờ lực lượng khác đến thay. Bế Văn Đàn cùng các đồng đội nhanh chóng ổn định đội hình. Tiểu đội trưởng nhắc: – Giữ đúng vị trí. Bình tĩnh và phối hợp với nhau. Mọi người đáp:

Trời bắt đầu tối.
Đơn vị được giao giữ một vị trí quan trọng trên tuyến đường rừng trong thời gian chờ lực lượng khác đến thay.
Bế Văn Đàn cùng các đồng đội nhanh chóng ổn định đội hình.
Tiểu đội trưởng nhắc:
– Giữ đúng vị trí. Bình tĩnh và phối hợp với nhau.
Mọi người đáp:
– Rõ!
Những giờ phút căng thẳng
Đêm xuống.
Khu rừng chìm trong bóng tối.
Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại những âm thanh khiến mọi người phải chú ý.
Một chiến sĩ trẻ khẽ hỏi:
– Bao giờ có người đến thay?
Tiểu đội trưởng đáp:
– Khi có lệnh.
Bế Văn Đàn nhìn người bạn:
– Cứ làm tốt phần việc của mình.
Người bạn gật đầu.
Không để đội hình rối loạn
Thời gian trôi qua.
Ai cũng mệt.
Nhưng từng người vẫn giữ vị trí được phân công.
Một chiến sĩ trẻ nói:
– Tôi hơi lo.
Đàn đáp:
– Lo cũng được. Nhưng đừng để mất bình tĩnh.
Anh nhắc lại:
– Chúng ta còn có nhau.
Câu nói khiến người đồng đội yên tâm hơn.
Gần sáng
Đêm dường như dài hơn bình thường.
Sương bắt đầu phủ xuống.
Một người lính nhìn bầu trời:
– Chắc sắp sáng rồi.
Đàn nói:
– Ừ.
Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa kết thúc.
Mọi người tiếp tục giữ vị trí.
Không ai tự ý rời đi.
Người thay quân đến
Khi trời vừa hửng sáng, từ phía con đường xuất hiện tín hiệu quen thuộc.
Lực lượng khác đã đến.
Tiểu đội trưởng kiểm tra lại quân số:
– Đủ cả chứ?
Một chiến sĩ trả lời:
– Báo cáo, đủ!
Mọi người thở phào.
Nhiệm vụ đã hoàn thành.
Trên đường rời vị trí, một người bạn hỏi Bế Văn Đàn:
– Đêm qua cậu có mệt không?
Đàn cười:
– Mệt chứ.
– Thế sao vẫn đứng vững?
Anh nhìn những người đồng đội đang đi phía trước:
– Vì đây là nhiệm vụ của cả tiểu đội.
Giữ vững vị trí đến cùng không có nghĩa là người lính không biết mệt, không biết sợ hay không gặp khó khăn.
Điều đáng quý là dù mệt mỏi, họ vẫn giữ được kỷ luật, bình tĩnh và trách nhiệm với nhiệm vụ chung.
Trong những năm tháng chiến tranh, có những chiến công được ghi bằng những trận đánh lớn.
Nhưng cũng có vô số nhiệm vụ âm thầm như một đêm giữ vị trí giữa rừng.
Không tiếng reo hò.
Không ánh sáng.
Chỉ có những người lính lặng lẽ đứng bên nhau cho đến khi nhiệm vụ hoàn thành.
Và đôi khi, lòng dũng cảm bắt đầu từ một điều rất giản dị: đã nhận nhiệm vụ thì cố gắng hoàn thành, đồng thời biết dựa vào đồng đội và tuân theo chỉ huy để cùng nhau trở về an toàn.


