GIỮ VỮNG VỊ TRÍ GIỮA SÓNG GIÓ VÀ ĐẠN LỬA
Bác cựu chiến binh Lê Văn Thắng, sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1970, là người đã có những năm tháng tuổi trẻ gắn bó với lực lượng Hải quân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong thời gian tại ngũ, bác đảm nhiệm cương vị Trung sĩ, A trưởng, D1, E126, Hải quân.
Nhắc lại những năm tháng ấy, bác Thắng thường nói rằng chiến trường của người lính Hải quân có những đặc thù rất khác. Ngoài bom đạn, người lính còn phải đối mặt với biển cả, với những đêm hành quân giữa sóng gió và những khoảnh khắc mà phía trước chỉ là một khoảng trời nước mênh mông.
Trong ký ức của bác, có một trận đánh ác liệt mà dù nhiều năm đã trôi qua, mỗi khi nhớ lại, bác vẫn thấy rõ từng âm thanh, từng khuôn mặt của đồng đội.
Hôm ấy, đơn vị nhận nhiệm vụ trong tình hình chiến trường căng thẳng. Từ sớm, các chiến sĩ đã chuẩn bị vũ khí, kiểm tra trang bị và sẵn sàng chiến đấu.
Là A trưởng, bác Thắng đi kiểm tra từng vị trí.
Bác nhắc anh em:
“Kiểm tra thật kỹ. Có lệnh là phải sẵn sàng. Anh em phải bám vị trí, không được rời đội hình.”
Mọi người đồng thanh:
“Rõ!”
Biển hôm ấy không yên.
Những con sóng liên tục xô vào mạn tàu. Bầu trời phía xa phủ một màu xám đục. Gió mang theo hơi nước lạnh buốt.
Rồi tiếng động cơ từ xa vọng lại.
Một chiến sĩ quan sát báo:
“Có máy bay!”
Không khí lập tức căng thẳng.
Các chiến sĩ nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Chỉ ít phút sau, bom đạn bắt đầu trút xuống.
ẦM!
Một tiếng nổ vang lên giữa biển.
Sức ép làm thân tàu rung chuyển dữ dội.
Những tiếng nổ tiếp theo liên tiếp dội xuống. Nước biển bắn tung lên cao. Khói bụi và hơi nước phủ kín một khoảng không.
Bác Thắng lập tức hô lớn:
“Bám vị trí! Bình tĩnh! Không được hoảng!”
Trong tiếng bom đạn, tiếng người gọi nhau bị át đi. Nhưng từng người vẫn cố gắng thực hiện nhiệm vụ.
Một chiến sĩ bị thương.
Đồng đội lập tức kéo anh vào nơi an toàn và băng bó.
Bác Thắng vừa quan sát tình hình, vừa động viên anh em.
“Cố lên! Anh em mình còn ở đây!”
Một đợt bom khác lại trút xuống.
Một tiếng nổ rất lớn vang lên.
Con tàu nghiêng mạnh.
Nhiều chiến sĩ ngã xuống.
Có người bị thương ở tay, có người bị sức ép làm cho choáng váng.
Nhưng chỉ vài giây sau, tất cả lại nhanh chóng trở về vị trí.
Bác Thắng nhìn anh em.
Không ai bảo ai, mọi người lại siết chặt đội hình.
Đó là bản lĩnh của những người lính biển.
Biển có thể nổi sóng, bom đạn có thể rung chuyển con tàu, nhưng ý chí người lính không dễ bị khuất phục.
Trận đánh tiếp tục diễn ra.
Đối phương liên tục đánh phá.
Các chiến sĩ vừa chiến đấu vừa phải khắc phục những hư hỏng do bom đạn gây ra.
Có lúc một vị trí bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Bác Thắng cùng một số chiến sĩ lập tức đến kiểm tra.
Một người lính nói:
“Anh Thắng, nguy hiểm lắm!”
Bác trả lời:
“Nguy hiểm càng phải làm nhanh. Không thể để vị trí bị bỏ trống.”
Nói rồi bác cùng anh em bắt tay vào công việc.
Giữa tiếng đạn, họ sửa chữa, củng cố lại vị trí.
Không ai nghĩ đến việc lùi bước.
Bởi phía sau họ là đồng đội.
Là nhiệm vụ.
Và là niềm tin mà mỗi người lính đã mang theo từ ngày lên đường.
Sau nhiều giờ căng thẳng, trận đánh dần lắng xuống.
Bầu trời trở nên yên tĩnh hơn.
Mặt biển vẫn cuộn sóng.
Những người lính bắt đầu kiểm tra lại đồng đội.
Người bị thương được chăm sóc.
Trang bị được kiểm tra.
Những vị trí bị hư hỏng được khắc phục.
Bác Thắng đi một vòng.
Nhìn những gương mặt lấm lem khói bụi, bác không nói gì.
Chỉ có một cái vỗ vai, một cái nắm tay.
Nhưng tất cả đều hiểu nhau.
Trong chiến tranh, đôi khi không cần nói nhiều.
Chỉ cần biết rằng mình còn có đồng đội bên cạnh.
Đêm xuống.
Sau trận đánh, biển trở lại vẻ bình lặng vốn có.
Nhưng những người lính vẫn chưa thể ngủ.
Một chiến sĩ trẻ ngồi bên mạn tàu, nhìn ra biển rồi hỏi bác:
“Anh Thắng, bao giờ mình mới được về nhà?”
Bác im lặng một lúc rồi nói:
“Rồi sẽ có ngày chúng ta về. Nhưng trước hết phải hoàn thành nhiệm vụ.”
Câu nói ấy rất giản dị.
Nhưng đó chính là tâm thế của người lính trong những năm chiến tranh.
Năm tháng sau đó tiếp tục trôi qua.
Những trận đánh khác lại đến.
Có những người đồng đội đã hy sinh.
Có những người trở về.
Có những cái tên mãi mãi được nhắc trong ký ức.
Bác Lê Văn Thắng cũng rời quân ngũ sau những năm tháng chiến đấu và trở về với cuộc sống đời thường.
Thời gian đã làm mái tóc bạc đi, nhưng không thể xóa những ký ức về biển, về đồng đội và những trận chiến năm xưa.
Mỗi khi nhớ lại, bác vẫn thường nói:
“Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ mình sẽ trở thành những người hùng. Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng mình là lính thì phải hoàn thành nhiệm vụ, là đồng đội thì không được bỏ nhau.”
Đó chính là điều khiến những năm tháng chiến tranh trở nên thiêng liêng trong ký ức của người lính.
Chiến tranh đã lùi xa.
Biển hôm nay đã bình yên hơn.
Nhưng những con người từng đứng giữa sóng gió và bom đạn năm nào vẫn mang theo một niềm tự hào giản dị: họ đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để sát cánh cùng đồng đội, góp phần bảo vệ Tổ quốc.
Với bác cựu chiến binh Lê Văn Thắng, trận đánh năm xưa không chỉ là một ký ức về bom đạn.
Đó còn là ký ức về tình đồng chí, về lòng dũng cảm và về những người lính đã cùng nhau đứng vững giữa biển trời trong những năm tháng gian lao nhất.



