Giữ vững Vĩnh Hòa trong mùa xuân Mậu Thân 1968
Giữ vững Vĩnh Hòa trong mùa xuân Mậu Thân 1968
Mỗi khi nhắc đến mùa xuân năm 1968, người dân Vĩnh Hòa không chỉ nhớ đến cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân trên khắp miền Nam, mà còn nhớ đến những ngày chiến đấu quyết liệt ngay trên quê hương mình.
Cuối tháng Giêng năm 1968, thực hiện chủ trương của cấp trên, lực lượng du kích Vĩnh Hòa phối hợp với bộ đội huyện tổ chức nhiều hoạt động nhằm phân tán lực lượng địch, tạo điều kiện cho chiến trường Châu Đốc. Những con đường bị đốn cây chắn ngang, nhiều tuyến giao thông bị phá, truyền đơn được rải khắp nơi, làm cho quân địch luôn trong trạng thái căng thẳng.
Biết phong trào cách mạng ở Vĩnh Hòa đang phát triển mạnh, sáng ngày 20 tháng 2 năm 1968, quân Mỹ và quân đội Sài Gòn huy động lực lượng lớn mở cuộc càn quét vào xã. Từ sông Tiền, tàu chiến chở lính tiến vào. Trên bầu trời, máy bay liên tục ném bom. Pháo binh từ phía bên kia sông bắn dồn dập để mở đường cho bộ binh tràn xuống khu vực đình Tân An và các tuyến mương trong xã.
Đối mặt với lực lượng đông hơn nhiều lần, Trung đội đặc công tỉnh, bộ đội địa phương huyện cùng lực lượng du kích Vĩnh Hòa vẫn bình tĩnh bố trí trận địa phục kích.
Tiếng súng nổ vang từ khu vực mương Ông Cả Võ.
Các chiến sĩ kiên cường bám từng bờ mương, từng lũy tre để đánh trả. Một số tên địch bị tiêu diệt ngay trong đợt tấn công đầu tiên. Khi quân địch tiếp tục truy kích, chúng lại rơi vào bãi mìn đã được lực lượng cách mạng chuẩn bị từ trước. Nhiều tên thương vong, buộc đội hình tấn công phải chững lại. Trong khi đó, ở hướng sông Tiền, lực lượng du kích xã cũng chặn đứng mũi tiến công từ đường thủy, khiến đến chiều cùng ngày, quân địch phải dùng trực thăng đưa thương binh và tử sĩ rút khỏi chiến trường.
Chiến thắng ấy phải đổi bằng sự hy sinh của nhiều người con ưu tú của quê hương. Có những người mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Vĩnh Hòa để bảo vệ từng bờ tre, con rạch, cánh đồng của mình. Sự hy sinh của các anh đã góp phần giữ vững phong trào cách mạng của địa phương trong những thời điểm khó khăn nhất.
Sau trận đánh, mặc dù địch tiếp tục tăng cường càn quét, lực lượng du kích Vĩnh Hòa vẫn không lùi bước. Các lõm căn cứ tiếp tục được xây dựng, cán bộ vẫn bám dân, bám đất, giữ vững cơ sở cách mạng. Chỉ hai tháng sau, ngày 20 tháng 4 năm 1968, tại khu vực Cồn Tàu, quân và dân Vĩnh Hòa tiếp tục phối hợp với lực lượng vũ trang huyện đánh lui một cuộc càn lớn khác, tiêu diệt nhiều sinh lực địch và thu nhiều vũ khí.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Đình Tân An, những con mương, bờ ruộng và dòng sông Tiền vẫn còn đó, nhưng đã mang dáng vẻ của một miền quê thanh bình. Câu chuyện về trận chiến ngày 20 tháng 2 năm 1968 không chỉ là ký ức của một thời hoa lửa, mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm, tinh thần đoàn kết và ý chí kiên cường của quân và dân Vĩnh Hòa.
Đó là truyền thống quý báu mà các thế hệ hôm nay cần tiếp tục gìn giữ và phát huy, để xứng đáng với sự hy sinh của cha anh trên mảnh đất quê hương



