Bài viết

GIỮ VỮNG VÙNG ĐẤT GIỮA NHỮNG CUỘC CÀN – LỘC NINH TRONG MẬU THÂN 1968

Tây Ninh23/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm 1966 – 1967, trước khi bước vào mùa Xuân Mậu Thân 1968, vùng Lộc Ninh – Bến Củi không còn là nơi yên tĩnh của rừng sâu nữa. Địch đã nhìn thấy rõ vai trò của vùng đất này.

Không phải ngẫu nhiên.

Bởi Lộc Ninh lúc ấy nằm ngay trong vùng căn cứ Dương Minh Châu – nơi đứng chân của các cơ quan đầu não cách mạng miền Nam. Chính vì vậy, mọi cuộc hành quân lớn của Mỹ - ngụy đều hướng vào đây, với mục tiêu cắt đứt hành lang, phá vỡ căn cứ.

Cuộc hành quân Mastiff, rồi Birmingham, rồi Attelboro… lần lượt diễn ra. Nhưng đỉnh điểm là cuộc hành quân Junction City đầu năm 1967 – với hàng chục ngàn quân, máy bay, xe tăng, pháo binh, nhằm đánh thẳng vào căn cứ.

Rừng Lộc Ninh không còn yên.

Đất rung dưới bánh xích xe tăng.
Trời rền bởi tiếng máy bay.

Nhưng giữa những đợt càn quét đó, lực lượng du kích và nhân dân vẫn bám đất, bám rừng. Họ không đối đầu trực diện, mà đánh từng trận nhỏ, bám từng bước tiến của địch, giữ cho hành lang không bị cắt đứt.

Đặc biệt, trong cuộc hành quân Hòn Đá Vàng cuối năm 1967, địch tập trung đánh vào khu vực Bến Củi với mục tiêu chiếm lại địa bàn, cắt nguồn tiếp tế cho Trung ương Cục.

Nhưng chúng không đạt được điều đó.

Sau gần nửa tháng, hàng ngàn tên địch bị loại khỏi vòng chiến, hàng trăm xe cơ giới bị phá hủy, hàng chục máy bay bị bắn rơi. Quan trọng hơn, hành lang chiến lược vẫn được giữ vững.

Chính từ thế trận đó… mùa Xuân 1968 bắt đầu.

Đầu năm 1968, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân nổ ra trên toàn miền Nam, Lộc Ninh không phải là nơi đánh vào đô thị lớn, nhưng lại giữ một vai trò âm thầm mà cực kỳ quan trọng.

Đó là giữ hậu phương.

Đó là giữ đường.

Đó là giữ sự sống của cả chiến dịch.

Những ngày ấy, không có sự yên tĩnh.

Không phải vì tiếng súng lớn.

Mà vì mọi thứ đều chuyển động.

Đêm xuống, những đoàn người lặng lẽ đi qua rừng.
Lương thực, vũ khí, thông tin… tất cả đều được vận chuyển qua những con đường mòn quen thuộc.

Du kích Lộc Ninh dẫn đường.

Nhân dân Lộc Ninh nuôi giấu.

Cán bộ Lộc Ninh giữ bí mật.

Không ai nói lớn.

Nhưng ai cũng hiểu… đây là thời điểm quyết định.

Ở phía trước, chiến trường rung chuyển.

Ở phía sau, Lộc Ninh giữ cho nó không bị đứt gãy.

Có những đêm không ngủ.

Không phải vì chiến đấu trực diện.

Mà vì phải giữ từng chuyến hàng, từng con đường, từng bí mật.

Nếu một mắt xích bị lộ…

cả hệ thống có thể bị phá vỡ.

Nhưng điều đó đã không xảy ra.

Bởi vùng đất này không chỉ là rừng.

Mà là “căn cứ lòng dân”.

Chính nhờ sự bám trụ ấy, sự phối hợp ấy, mà cuộc Tổng tiến công Mậu Thân 1968 có được hậu phương vững chắc từ những nơi như Lộc Ninh.

Không phải là nơi nổ súng lớn nhất.

Nhưng là nơi giữ cho tiếng súng không tắt.

Và từ mùa Xuân 1968 ấy, một điều đã thay đổi.

Thế trận không còn như trước.

Địch không còn giữ được thế chủ động tuyệt đối.

Còn Lộc Ninh… đã chứng minh được vai trò của mình.

Không chỉ là nơi trú ẩn.

Mà là nơi giữ cho cả một cuộc chiến có thể tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn