Bài viết

GIỮA BIỂN KHƠI, CHÚNG TÔI CHỈ CÒN BIẾT TIN VÀO NHAU

Cuối năm 1968, trong hành trình vượt biển trở về đất liền sau cuộc vượt ngục khỏi nhà tù Phú Quốc, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng đồng đội phải đối mặt với những cơn sóng dữ giữa biển khơi. Bằng tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm và niềm tin vào đồng đội, họ đã vượt qua thời khắc sinh tử để tiếp tục hành trình trở về với cách mạng. Qua lời kể của nhân chứng lịch sử, câu chuyện góp phần làm sáng rõ ý chí kiên cường của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam.

Tây Ninh26/06/2026Lê Tấn Tài (Đoàn Thanh niên xã Mỹ Hạnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1968, sau khi vượt ngục thành công khỏi nhà tù Phú Quốc và tham gia hoạt động cùng lực lượng cách mạng trên đảo, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cùng một số đồng đội nhận nhiệm vụ vượt biển trở về đất liền. Đó là chuyến đi đầy hiểm nguy trên một chiếc thuyền gỗ nhỏ, giữa vùng biển luôn có tàu tuần tra của quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn hoạt động ngày đêm. Phía trước họ không chỉ là hành trình dài trên biển, mà còn là thử thách khắc nghiệt của thiên nhiên.

Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, sau nhiều giờ lênh đênh trên biển, thời tiết bắt đầu thay đổi. Những cơn gió mạnh nổi lên liên tiếp, kéo theo từng đợt sóng cao đập dữ dội vào mạn thuyền. Chiếc thuyền gỗ vốn nhỏ bé liên tục chao đảo giữa biển khơi mênh mông.

Mỗi con sóng ập đến đều làm con thuyền nghiêng hẳn sang một bên. Có lúc nước biển tràn qua mạn, làm ướt hết quần áo và lương thực ít ỏi còn lại. Những người trên thuyền phải vừa giữ thăng bằng, vừa liên tục tát nước để con thuyền không bị chìm.

Theo hồi ký, điều khiến mọi người lo lắng nhất không phải là cái lạnh của nước biển hay sự mệt mỏi sau nhiều ngày thiếu ăn, mà là nguy cơ con thuyền có thể bị lật bất cứ lúc nào. Giữa biển khơi, nếu điều đó xảy ra thì cơ hội sống sót gần như không còn.

Đồng chí Nguyễn Văn Diệp nhớ lại rằng, trong khoảnh khắc ấy, không ai còn nghĩ đến bản thân. Người giữ bánh lái cố gắng điều khiển mũi thuyền theo hướng sóng. Những người còn lại thay nhau tát nước, giữ chặt các tấm ván và động viên nhau bình tĩnh.

Không có tiếng kêu hoảng loạn.

Không có ai bỏ vị trí của mình.

Chỉ có những ánh mắt lặng lẽ nhìn nhau, như muốn truyền thêm niềm tin giữa biển khơi đầy giông tố.

Có người khẽ nói: "Mình đã vượt qua nhà tù Phú Quốc, nhất định cũng sẽ vượt qua được biển này."

Câu nói ngắn gọn ấy đã tiếp thêm nghị lực cho cả đoàn.

Theo lời kể của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, sau nhiều giờ vật lộn với sóng gió, biển dần lặng trở lại. Con thuyền tuy bị hư hỏng nhiều chỗ nhưng vẫn tiếp tục nổi trên mặt nước. Mọi người thở phào nhẹ nhõm, bởi họ hiểu rằng mình vừa đi qua một trong những thời khắc nguy hiểm nhất của cả chuyến đi.

Nhìn lại hành trình ấy, đồng chí Nguyễn Văn Diệp cho rằng điều giúp họ vượt qua không chỉ là may mắn, mà còn là sự đoàn kết. Mỗi người đều đặt niềm tin tuyệt đối vào đồng đội. Chính niềm tin ấy đã giữ cho con thuyền không chỉ nổi giữa sóng lớn, mà còn giữ cho tinh thần của cả đoàn không bao giờ gục ngã.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về chuyến vượt biển năm ấy vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí những người còn sống. Đó không chỉ là hành trình tìm đường trở về với cách mạng, mà còn là minh chứng cho sức mạnh của tình đồng chí, của lòng dũng cảm và ý chí không khuất phục trước nghịch cảnh.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, đọc lại những dòng hồi ký của đồng chí Nguyễn Văn Diệp, chúng ta càng thêm hiểu rằng độc lập, tự do của dân tộc không phải tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao chuyến đi sinh tử, bằng niềm tin son sắt của những người chiến sĩ cách mạng đã dám vượt qua cả nhà tù và biển cả để trở về với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn