Khác

Giữa cánh đồng quê

Quảng Ngãi23/08/2026Lâm Thị Thuỳ Duyên (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ngày ấy, bà còn trẻ lắm…”

Mỗi lần nghe bà nội kể chuyện chiến tranh, tôi lại hình dung ra cánh đồng quê mình của những năm tháng xa xưa. Khi ấy, cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng các bà, các cô vẫn phải ra đồng làm lụng, bởi ruộng lúa là nguồn sống của cả gia đình.

Bà kể, một buổi trưa, bà cùng mấy cô trong làng đang lom khom gặt lúa. Trời nắng gắt, ai cũng tranh thủ làm cho xong phần ruộng của mình. Những bó lúa vừa cắt còn nằm ngổn ngang trên cánh đồng.

Bất chợt, từ xa vang lên tiếng máy bay.

“Máy bay Mỹ!”

Tiếng gọi thất thanh khiến mọi người vội vàng bỏ liềm, bỏ cả những bó lúa đang gặt dở, chạy tìm chỗ tránh bom. Giữa cánh đồng rộng lớn, mọi người chỉ biết chạy thật nhanh về phía những hầm trú ẩn gần đó.

Bà bảo, bà vừa chạy vừa nghe tiếng máy bay mỗi lúc một gần. Rồi một tiếng nổ lớn vang lên.

“Ầm!”

Đất đá bắn tung lên. Khói bụi phủ kín cả cánh đồng. Bà ngã xuống ruộng, tai ù đặc, người đau buốt. Khi tiếng bom qua đi, bà mới nhận ra vai mình bị một mảnh bom làm bị thương.

Mọi người chạy đến dìu bà lên. Vết thương ấy sau này lành lại, nhưng để lại một vết sẹo trên vai bà cho đến tận bây giờ.

Tôi từng nhìn thấy vết sẹo ấy. Nó đã bạc màu theo năm tháng, nhưng câu chuyện phía sau nó thì tôi không bao giờ quên.

Bà nói với tôi:

“Ngày đó khổ lắm cháu ạ. Nhưng bom ngừng thì lại ra đồng thôi. Ruộng không làm thì lấy gì mà ăn?”

Tôi nghe mà thấy nghẹn lòng.

Tôi từng nghĩ chiến tranh là những trận đánh lớn, những người lính ngoài chiến trường. Nhưng qua câu chuyện của bà, tôi mới hiểu chiến tranh còn đi qua cuộc sống của những người dân bình thường. Đó là những người phụ nữ đang gặt lúa, những người mẹ chờ con, những gia đình phải sống trong tiếng bom đạn.

Ngày hôm nay, cánh đồng quê tôi vẫn xanh. Người dân vẫn ra đồng trong những buổi sớm bình yên, không còn phải bỏ chạy khi nghe tiếng máy bay.

Còn tôi, một người trẻ được sinh ra khi đất nước đã hòa bình, có lẽ sẽ không bao giờ hiểu hết những gian khổ mà bà từng trải qua. Nhưng tôi có thể lắng nghe và ghi nhớ câu chuyện ấy.

Bởi giữa cánh đồng năm xưa, bà đã chạy để giữ lấy sự sống.

Và nhiều năm sau, tôi hiểu rằng mình đang được sống trong bình yên từ những tháng ngày mà bà và cả một thế hệ đã kiên cường đi qua.

Cánh đồng hôm nay không còn tiếng bom. Chỉ còn tiếng lúa reo trong gió. Nhưng trong ký ức của bà, tiếng bom năm ấy vẫn còn đâu đó. Và trong ký ức của tôi, câu chuyện của bà sẽ được giữ lại như một lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn